Đớn đau thường dai dẳng,
Niềm vui chỉ thoáng qua.
Người thân đi đâu cả,
Ta thấy ta, đã già.
Cái tưởng mình đã biết,
Nào có đáng gì đâu.
Té ra không phải vậy,
Ngẫm lại rặt u sầu.
Ngày trôi sao nhạt thếch,
Chỉ những đắng với cay.
Càng nhâm nhi càng thấm,
Sao lại ra thế này?
Hà Nội, 2014.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét