tháng 10 20, 2014

Duyên nợ


Tôi với bà, lấy nhau từ hồi trẻ,
Giờ già rồi vẫn thường nghe bà kể,
Cha mẹ bà đã cầu khấn khắp nơi
Phật mới thương tình cho bà xuống trần ai
Té ra bà là hằng nga giáng hạ!

Ngày tháng trôi đi, chắc là làm ăn vất vả,
Đến lúc lấy chồng, lại vớ nhầm một gã khùng điên.
Dẫu rằng bà có đúng thật là tiên,
Xuống hạ giới vẫn cứ khổ như con chó!

Vốn vẫn biết cuộc đời là bể khổ,
Cũng không sao nuốt được nỗi tủi trong lòng.
Là thân đàn bà cốt lấy được tấm chồng,
Để nhờ cậy lúc cơ hàn, túng quẫn.

Nửa thế kỷ sống với nhau mà vẫn sao lận đận,
Chẳng kiếm được tiền nhiều như thiên hạ chung quanh.
Thế mới hay duyên nợ ba sinh,
Vẫn ràng buộc cuộc đời ta làm một.

Bà có giận, tôi cũng đành nói nốt,
Cuộc tình duyên lúc trẻ, tuổi vô thường
Nhớ dặn cháu con hãy lấy chữ yêu thương,
Mà gắn bó với nhau thì mới chắc.

                                           Hà Nội, 2014.



Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét