tháng 1 13, 2016

Xái nhị

Hương kể chuyện về mình mà cứ thân thẩn như kể chuyện về một người nào đấy. Cô là góa phụ trẻ mới trên bốn mươi, to cao lừng lững. Cũng chẳng hiểu vì sao cô ta lại muốn trút bầu tâm sự với tôi, khi mới quen sơ sơ trên sân đình trong những buổi tập thể dục buổi sáng.
- Cháu nói thật, với sức khỏe của cháu, chấp mười thằng đàn ông “to gộc” cũng không “hạ gục” được!
- Thế à? Tôi đá đưa cho có chuyện.
- Chẳng đêm nào thiếu đàn ông mà cháu ngủ được cả!
- Ừ, nó do cơ địa của từng người.
- Thế hả ông? Chứ không phải là do cháu “dâm dê” quá à?
- Cũng một phần.
- Thằng chồng cháu lúc sống thường nói là “Mày dâm dê thế này, thì ai mà “kham”(2) nổi! Tao cũng đến “ngoẻo”(3) sớm với mày thôi!” Không ngờ lời nói ấy ứng nghiệm quá ông ạ.
- Ứng nghiệm như thế nào? Tôi hỏi không mấy hào hứng.
- Chỉ năm, sáu tháng sau lão ta chết ngay trên bụng cháu.
- Tại chị không biết cách cứu chồng đấy thôi, chứ trong trường hợp ấy người ta dùng một cái kim…
- Cháu biết cái “mẹo” này từ năm cháu mới mười lăm, mười sáu tuổi cơ. Nhưng cháu không làm.
- Sao thế?
- Cứu sống một lão “vô tích sự” như thế để mà hầu à? Chẳng dùng được vào việc gì nữa! Mà hồi trẻ lão ta cũng gần tám mươi cân đấy chứ có yếu đuối gì đâu!
- Thế chị có mấy cháu rồi? Tôi lảng chuyện.
- Cám ơn ông, cháu có ba đứa, hai gái đầu, thằng út đã mười bảy tuổi. Hôm nọ cháu đã lo cho nó đi nước ngoài rồi.
- Đi học hay sang làm việc.
- Học hành gì ông. Họ nhà cháu toàn “đầu đất”, mà cũng có nghề ngỗng gì mà làm việc!
- Thế sang nước nào?
- Sang Lào. Rồi nhằm nhằm lấy mẹ nó một con người Lào, sinh con đẻ cái sống ở bên đó là xong. Về nước làm gì nữa!
- Sao lại không về nước nữa?
- Ở đâu chẳng sướng hơn ở đất nước này!
- Mà chị cũng giỏi thật.
- Ông bảo cháu giỏi cái gì?
- Mẹ góa con côi mà có tiền chạy cho con đi nước ngoài là quá giỏi còn gì nữa?
- Cháu có mất xu nào đâu.
- Thế thì phải “cược”(4) cái gì chứ. Chẳng ai cho không ai bao giờ?
- Tất nhiên!
- Có bí mật không?
- Cháu là người “ruột để ngoài da”(5) mà. Có cái gì phải giấu.
- Thế à!
- Cháu đem giấy tờ lên quận xin cho con đi tham quan bên Lào. Cứ thấy cái cung cách “hau háu” của tay cán bộ duyệt hồ sơ, là cháu hiểu ngay. Ông cũng biết là cháu “dồi dào cái khoản gì" rồi. Cháu OK luôn.
- Sau vụ “đánh đổi” đó, con trai chị đi nước ngoài ngay chứ?
- Vâng. Mà ông ạ, hôm ấy suýt nữa thì cháu gặp lôi thôi to đấy.
- Vợ ông ta biết à?
- Không. Lão ta cũng chết cứng trên bụng cháu. Nhưng cháu mới cho một cú “chích” nhẹ vào xương cụt là lão ấy đã vùng dậy luôn.
- Giỏi thật!
- Mà đấy mới là “xái nhị” thôi đấy, chứ nếu là “xái nhất” thì có đâm gãy kim cũng chẳng tỉnh nổi đâu!
- Sao lại là “xái nhị”?
- À, trước đó cháu đã “xả xì-trét”(6) với một thằng hộ pháp(7) ở gần nhà rồi, nên cũng đã giảm bức xúc đi nhiều. Chứ không thì có mà “trời cứu”!

Hà Nội, 2015
(1)   Xái: Phần bã thuốc phiện, thuốc lào còn lại – Xái nhị: xái thứ nhì
(2)   Kham: Có thể chịu đựng được.
(3)   Ngoẻo: Chết, toi.
(4)   Cược: Tiền hoặc vật đưa ứng trước cho một việc gì đó
(5)   Ruột để ngoài da: Người thật thà, nghĩ gì nói nấy.
(6)   Xì-trét: tiếng Anh Stress: sự căng thẳng
(7)   Hộ pháp: Hai thần to lớn đặt hai bên cửa chính của chùa



Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét