HOA CÀNG CUA
Mẹ đặt tên em Hoa Càng Cua,
Cái tên dân dã, gọi như đùa.
Cỏ cây tíu tít phô hương sắc,
Em khép phận mình, chẳng dám đua.
Chớ ngắm nhìn lâu, em thẹn rồi,
Má hồng rực rỡ tựa gương soi.
Nâng niu đón lấy luồng ánh sáng,
Ấm áp bao nhiêu tặng cho đời.
Hà Nội, 2016.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét