Tôi làm Tư vấn Giám sát Mười cầu trên tuyến Quốc lộ
1A một thời gian khá lâu, nên cũng thông thuộc nhiều điểm Dịch vụ tại địa bàn làm
việc.
Một lần anh em dắt đi tắm xông hơi. Có nhiều kiểu
tắm xông hơi trên cái đất Lạng Sơn này lắm. Xông hơi rồi mát-xa(1), tắm xông hơi
rồi…
Lần này có cậu bạn trẻ thân và cũng biết “gu”(2) của
tôi nên đã đưa tôi vào cửa hàng tắm xông
hơi do Tỉnh Ủy mở. Mà cũng lạ để làm dịch vụ kiếm tiền, đến ngay Tỉnh ủy cũng
mở cửa hàng mat-xa. Cũng may trong khi mat-xa không thấy các bí thư, hoặc phó
bí thư đến giảng hay đọc các nghị quyết!
Cô bé xoa bóp cho tôi đã lớn tuổi cỡ phải hăm bảy,
hăm tám, ngăm ngăm đen không đẹp nhưng nói chuyện có duyên ra phết.
Trong khi làm các thao tác của mat-xa rất thuần thục
cô ta khoe cô ta tên là Thảo, đã học xong Phổ thông Trung học, nhưng vì nhà
nghèo nên cô bỏ không thi Tốt nghiệp nữa. Sợ đỗ mà không có tiền học tiếp thì
xót lắm. Cô cũng đã được Tiệm cho đi học một khóa về mat-xa, nên giờ mới thạo
như vậy.
Tôi hỏi cho có chuyện:
- Thế cháu đã có gia đình chưa?
- Em còn trẻ mà. Ở làng bao nhiêu đám đến dạm. Nhưng
em chưa ưng. Với lại em có người yêu rồi, em đã thề là sẽ chung thủy với anh
ấy. Mà anh à, ở đây không ai là cháu, là con, anh có hiểu không?
- Người yêu công tác ở Tỉnh ủy à?
- Không đời nào!
- Sao thế, lấy một Tỉnh ủy viên chẳng bằng chán vạn
người thường à!
- Ai bảo anh thế? Lấy về để suốt ngày nghe “giáo
huấn” mình, suốt ngày nghe nó nói về chỉ thị, nghị quyết à?
- Nhưng đã “nghiêm chỉnh” hơn bao nhiêu người khác,
không mấy khi vướng vào các thói hư tật xấu, như rượu chè, cờ bạc, trai gái.
Lương cao lại được mọi người nể trọng.
- Anh nghĩ thật thế à?
- Thật đứt đuôi đi ấy chứ!
- Anh là đảng viên chưa, sao tuyên truyền cho đảng
hay như thế!?
- Chưa, anh chưa được vào đảng.
- Tóc đã bạc cả rồi, mà vẫn chưa được vào đảng, là
sao!?
- Phấn đấu mãi mà vẫn chưa đạt yêu cầu!
- Thành phần xấu, thuộc loại phản động, hay do địch
cài lại?
- Ngược lại! Bố là đảng viên năm ba mươi, anh ruột
là liệt sỹ Điện Biên Phủ, bản thân lao động từ năm mười bảy tuổi, từng là bí
thư Liên chi đoàn trên một nghìn đoàn viên. Bản thân có hai huân chương kháng
chiến! Như thế liệu có làm phản động được không?
- Nếu thế thì thuộc “loại bất trị” rồi!
- Có thể coi là như thế! Là loại mất dạy. Không ai
“xỏ mũi” được!
- Thế thì sao anh lại lên Lạng làm cán bộ lãnh đạo?
- Anh lên Lạng để làm về kỹ thuật Cầu Đường. Mà sao
em biết anh là lãnh đạo?
- Làm gì chả biết! Cứ nhìn cách mọi người tôn trọng
anh là em biết ngay!
- Anh chỉ chuyên về nghiệp vụ Cầu Đường, còn các cái
khác anh mù tịt!
- Tại sao ở Biên giới này lại không cử một đảng viên
giỏi nghiệp vụ chỉ huy?
- Bởi đã là đảng viên rồi thì phải luôn chăm lo tu
dưỡng tư tưởng, ít thời gian để rèn luyện về nghiệp vụ. Vì thế nghiệp vụ không
thể chuyên bằng những người ngoài đảng. Em không nghe có câu: “Xay thóc thì
khỏi bế em à”?
- Nhưng em thì lại không thích những người như thế! Chỉ
giỏi múa môi!
- Thế em thích loại người nào?
- Loại người như anh!
- Chớ, chớ, “dính với” loại người ấy, em sẽ khổ suốt
đời.
- Thà phải khổ còn hơn lấy loại người chỉ biết vâng
dạ, chỉ biết làm vừa lòng người khác để kiếm miếng ăn. “Miệng thì nam mô, nhưng
bụng một bồ dao găm”!
- Nhưng loại người này dễ sống hơn. Bởi họ dễ thích
nghi với hoàn cảnh.
- Toàn một lũ ươn hèn. Dùng lưỡi để bò, để sống!
- Cũng có người tốt, cũng nhiều người có nhân cách
chứ!
- Loại có nhân cách như anh nói, em chưa gặp. Có gặp,
cũng không làm quen được. Làm quen rồi cũng không thể “gắn bó” được!
- Sao thế?
- “Bầu dục, đâu đến bàn thứ tám. Cám đâu đến mõm lợn
sề”? Đời nào họ lại chọn một người như em để gần gũi?!
- Em thì sao?
- Một con bé ít học, nhà nghèo thì dựa vào đâu để họ
tiến thân!?
Thấy cứ “cò cưa” kiểu này, không “lành” tý nào. Nhỡ
như bị người của Tỉnh ủy cài vào tạo bẫy thì nguy hiểm, tôi bèn lảng sang
chuyện khác.
- Thế em nói em đã có người yêu rồi. Anh ấy ở đâu?
- Anh ấy đã có vợ và hai con, mới ly dị xong.
- Nhiều tuổi chưa?
- Bốn mươi.
- Làm việc ở đâu?
- Hà Nội.
- Ở cơ quan nào, khi nào về, tiện anh có thể đến
chơi.
- Tự do.
- Cái gì, cái gì tự do.
- Nghề tự do.
- Cụ thể là nghề gì?
- Xe ôm.
Thấy tôi không nói gì, cô gái hỏi thêm:
- Anh có coi thường những người như thế không?
- Sao lại coi thường!? Xe ôm cũng là một nghề mà.
Chỉ có điều đó là một nghề lao động nặng nhọc và vất vả.
Anh có biết ở Hà Nội nhiều người làm xe ôm mà nuôi
được mấy đứa con học Đại học đấy! Anh cũng có một ông bạn làm nghề này.
- Thì ra anh cũng biết nhiều nhỉ. Hèn nào mà tóc đã
bạc cả!
Làm xe ôm mà lương thiện thì còn đáng nể trọng hơn
một kẻ “quyền cao chức trọng” mà “bất lương”, phải không anh nhỉ!?
Tôi không hiểu đó là một lời khen ngợi hay một câu
giễu cợt!
***
Sau đó, tôi không gặp lại Thảo lần nào nữa, nhưng cứ
suy nghĩ về cô gái ít học làm nghề dịch vụ không lấy gì làm “oách” cho lắm ở
cái tỉnh sát biên này. Làm sao cô ta lại có cách suy nghĩ thiết thực và lành
mạnh đến thế.
Một ý nữa cũng cùng lúc nổi lên trong tôi, sao Hà
Nội lại thiêng liêng đến thế, đáng yêu đến thế! Bao nhiêu người chiêm ngưỡng và
chết mê, chết mệt đến như thế!?
Hà Nội, 2015.
(1) Mat-xa: Massage: Xoa bóp
(từ tiếng Pháp)
(2) Gu: Gout: Sở thích (từ
tiếng Pháp)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét