Ông bạn già của tôi, đã trên bảy mươi mà còn nhanh
nhẹn lắm. Thỉnh thoảng anh em đùa nhau, cứ thường ví ông “nhanh như kẻ cắp chợ
Đồng Xuân”!
Một lần ông đi xe máy đến cơ quan, thế mới lạ, ông
vẫn tham gia mấy công ty cổ phần và giữ chức vụ Chủ tịch Hội đồng Quản trị mới
tài chứ, không may bị một cô thanh nữ chân dài “tông”(1) ngang vào xe rất mạnh.
Hai xe đổ kềnh, cô gái thì nằm đè lên người ông, còn cái xe máy của ông cũng
không chịu kém cạnh, lấy cái “bô”(2) nông giãy đè lên chân ông.
Trong khi cái cổ chân ông đang cháy xèo xèo ở bên
dưới, ông chưa cảm thấy đau, thì cái mùi nước hoa đắt tiền từ cơ thể thanh nữ
thoang thoảng bay ra lại làm ông ngây ngất.
Thành ra mãi sau khi những người đi đường gỡ hộ hai
cái xe và đỡ ông dậy, thì ông bị bỏng ở cổ chân mất rồi.
Vì ông có tiền lại có chức vụ, người ta đưa ông vào Bệnh
viện Bỏng thành phố. Sau gần hai chục ngày trị vết thương đã lành, song nhìn
chưa được đẹp lắm! Thế là ông lên Hà Nội để vào trị thương ở Viện Bỏng Quốc gia.
Ông được một nữ bác sỹ xinh đẹp và trẻ trung điều trị. Chẳng biết ông có bị cô
ta bỏ bùa ngải gì không, mà vết thương đã hoàn hảo, nhưng lại ngứa như “có bọ”.
Gãi ngày chưa đủ, phải tranh thủ gãi đêm.
Ông đành lên Hà Nội lần nữa. Lần này ông được ông
Viện phó, kiêm Chủ nhiệm Khoa trực tiếp điều trị. Xong đâu đấy, trước lúc ra về
ông được ông “lương y như từ mẫu” “để lại” cho một tuýp thuốc “đặc trị” của
Pháp, giá đến hơn hai triệu đồng. Sau khi về nhà và bôi thứ thuốc “đặc biệt”
này, thì vết thương không ngứa nữa, nhưng cứ tạo vẩy như vẩy cá, hết đợt này
đến đợt khác trông rất kinh sợ. Bóc mãi mỏi tay, làm đủ mọi cách mà “lũ vẩy cá
kia” không hề thuyên giảm.
Ông đành lên Viện Bỏng Quốc gia lần thứ ba, để các
chuyên gia chẩn trị.
Sau khi được đưa ra hội đồng các Bác sỹ đầu ngành
xem xét thật tỷ mỷ, kèm theo lời khai của bệnh nhân. Mọi người mới “té ngửa ra”
cái tuýp thuốc mà ông Viện phó kiêm Chủ nhiệm Khoa “để lại” với giá cắt cổ là thứ
thuốc mà bạn ông ta từ Pháp gửi về biếu dùng để bôi vào…. lúc “hành sự” có tác
dụng tránh thai, mà bà vợ già của ông Viện phó giờ đã “quá đát”(3) không “cần”
dùng đến nữa. Ông Viện phó kiêm Chủ nhiệm Khoa bèn nghĩ ra cách để lại cho ông
bạn tôi, “cho khỏi phí của trời”!
Sau khi lau rửa sạch loại thuốc không thích hợp trên,
chả cần chữa trị gì thêm, vết thương của ông bạn tôi không ngứa, không lên vẩy
nữa.
Tính ra cái “bô” xe máy đã “hành hạ” ông đến hai
tháng trời hết Viện này đến Viện khác và tốn kém gần hai chục triệu đồng, chứ
chả ít.
Hại thật!
Hà Nội, 2015.
(1) Tông: đâm rất mạnh
(2) Bô: Pot (tiếng Pháp) chậu, bình - ở đây là ống xả: tuyau d’échappement:.
(3) Quá đát: Quá hạn sử dụng (Date: ngày tháng - tiếng Pháp)
(3) Quá đát: Quá hạn sử dụng (Date: ngày tháng - tiếng Pháp)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét