Ngày nào tôi cũng thấy một anh chàng to con nằm ngủ trên chiếc ghế đá trong vườn chùa. Trời tạnh ráo
thì còn đỡ, nhưng có những hôm mưa lăn phăn vẫn thấy anh ta nằm ngủ vô tư như
chẳng có chuyện gì xảy ra cả. Tôi cứ băn khoăn không biết gia đình anh ta ở đâu
mà không thấy ai đến đón về, chứ cứ để vạ vật thế thì chả mấy mà ốm. Mấy năm
trước tôi đã từng gặp anh ta trong bãi rác lớn đầu ô, quần áo lếch thếch, râu
tóc bù xù.
Nghe đồn nhà anh ta ở mãi trên phố lớn, phố Phạm Đình Hồ
song song với Hàng Chuối và là con trai độc nhất của một vị quan đầu tỉnh.
Ông này từ ngoài vùng Tự do về tiếp quản Thủ đô năm
1954-1955. Tuy là lãnh đạo tỉnh mà chưa đến bốn mươi. Ông ta nói thì con cua
trong lỗ bò ra, lại còn rất phong độ nữa thì làm gì mà các mệnh phụ phu nhân
trong thành không chết mê, chết mệt.
Sau khi thẩm định rất kỹ các vệ tinh ngày đêm bay lượn vo
ve quanh mình. Cuối cùng thì một cô nàng thương gia giàu có nhất, trẻ trung
nhất, còn rất ngọt nước đã lọt vào con mắt nửa xanh, nửa xám của ông ta. Bằng
những lời hứa hẹn lấp lánh, béo bở của ông nhân tình đầy quyền lực, cô đã vét trọn
những áp-phe(1) béo bở vô tiền, khoáng hậu(2).
Cô ta về nhà không ngại ngần “đá” ngay anh chồng cù lần
đã ăn ở cùng cô hơn mười năm, đã có cùng cô một đứa con gái mười bốn tuổi xinh
xắn, ngoan hiền. Anh chồng tội nghiệp kia quá bế tắc, đã lần đến một cái miếu
hoang giữa cánh đồng, dùng một sợi dây thừng thật chắc để kết liễu cuộc đời hẩm
hiu và bạc bẽo của mình.
Càng rảnh thân, từ đấy cô ung dung trở thành một mệnh phụ
phu nhân không chính thức, luôn đứng áp sát ngay sau lưng ông quan đầu
tỉnh. Tuy không được cùng vị quan lớn kia khoác tay trong các buổi giao tiếp
long trọng toàn những ông bà tai to, mặt lớn nhưng vẫn đầy quyền uy mà mỗi mệnh
lệnh của cô ban ra đều được thuộc cấp của ông thực thi cực kỳ nhanh chóng, hiệu
quả.
Mục đích của cô đã thành hiện thực. Của cải và lộc lá cứ
đổ vào nhà như nước vỡ đê. Cô giàu lên nhanh chóng và đang nhẩm tính cho con
gái đi du học ở Mỹ hay một nước Châu Âu giàu có nào đó.
Nhưng ít lâu sau cô phát hiện mình có nhiều vết loét,
ngứa ngáy quanh bộ phận sinh dục. Cô đi khám ở chỗ những thày thuốc Da Liễu đầu
ngành trong nước. Họ kết luận là cô bị Giang mai thời kỳ thứ ba, thời kỳ không
thể hồi phục. Tuy nhiên ở giai đoạn này, bệnh thường không lây nữa mà bắt đầu
gây ra “cơn ác mộng” tồi tệ nhất cho người bệnh. Cô không an tâm, bay ra nước ngoài
để kiểm tra lại, nhưng những xét nghiệm của Y tế các nước tiên tiến ấy lại có kết luận còn tồi tệ hơn thế nữa!
Họ kết luận giai đoạn này vô
cùng nguy hiểm, xoắn khuẩn giang mai đã xâm nhập vào các cơ quan phủ tạng, gây
giang mai thần kinh, giang mai tim mạch, ,…
Cô đành chép miệng thở dài, rồi cay đắng kết luận: “Thì
ra ở đời không ai cho không ai cái gì”!
Nhưng vì là con nhà buôn, nên cô rất thạo tính toán lỗ
lãi, cô thấy trong vụ áp-phe này cô là người bị thua lỗ mà còn bị thua lỗ rất
lớn nữa!
Gần
đây bé Mỹ Linh có những biểu hiện thất thường, biếng ăn và hay hâm hấp sốt về
chiều.
Khi
đi khám sức khỏe để làm thủ tục cho chuyến xuất ngoại như mong đợi, thì cô mới
biết thêm một tin sét đánh nữa Mỹ Linh đã bị Giang Mai thời kỳ đầu.
Cô
ngất lịm đi, khi tỉnh táo lại cô đã dỗ dành con bé thì mới biết thằng nhân tình
đốn mạt của cô đã ăn nằm với nó nhiều lần rồi.
Cô
uất nghẹn nghĩ đến việc trả thù kẻ tán tận lương tâm(3) kia.
Cô
căm hận nghĩ rằng tên đốn mạt này thật không bằng loài cầm thú.
Nhưng
làm gì để trả thù được nó, khi nó có quyền hành cao ngất, đang nắm vận mệnh hàng
chục triệu người trong thành phố? Cô nảy ra ý định là sẽ dụ dỗ thằng con trai
duy nhất của nó sa ngã, rồi đổ bệnh cho thằng này. Nhưng cứ nghĩ mình đã chung
chạ với cha nó, giờ lại ăn nằm với nó, thì mình cũng lại là loài cầm thú có
khác gì mấy thằng khốn nạn này đâu?
Trong
cơn uất hận, cô uống rượu rất say và không còn thiết sống nữa. Rồi như có một thế
lực vô hình nào đó dẫn dắt cô mò đến đúng cái miếu hoang giữa cánh đồng, nơi
anh chồng cũ của cô mấy năm trước đã treo cổ lên bằng một sợi dây thừng.
Trước
khi tròng sợi dây vào cổ để rồi đạp đổ cái ghế dưới chân, treo mình lủng lẳng
trên cành cây trước miếu, cô đã thắp mấy ném hương cắm vào bát hương trên ban
thờ, khóc lóc, khấn vái và lẩm nhẩm nguyền những lời nguyền gì đó rất lâu.
Không
ai nghe thấy lời nguyền đó thế nào và cũng không biết nó có linh ứng hay không?
Chỉ biết ít lâu sau đó thằng đàn ông đầy quyền lực và đốn mạt kia bị giang mai
ăn mất cả môi, cả mũi, trơ hai cái hốc mũi ghê sợ và cả hai hàm răng khấp khểnh
hoen ố, bẩn thỉu. Y như một xác chết đang thối rữa, vừa đội mồ đứng dậy.
Nghề
chính của hắn là làm chính trị, là sống nhờ vào cái miệng lưỡi lọc lừa, nhưng
cái hình thù ghê tởm như thế thì còn tiếp súc với ai được nữa, còn lừa bịp ai được
nữa. Thế là hắn đành lui vào bống tối! Ma quỷ có chỗ dành riêng cho ma quỷ!
Rồi
chẳng biết sao nữa thằng con trai còn lại duy nhất của hắn cũng bỗng trở nên
ngơ ngẩn, đi không tìm được đường về, không nhận được bố mình là ai nữa.
Cũng
đã mấy lần nó được người ta đưa vào trại Điều dưỡng Tâm thần, được cắt tóc gọn
gàng, thay quần áo lành lặn, nhưng chỉ mấy hôm sau lại thấy nó vật vờ, vô định
khắp nơi. Bạ đâu nằm đấy, kiếm được gì ăn cái đó, không phá phách, không gây gổ,
nhưng bẩn thỉu, nhếch nhác đến tội nghiệp.
Đúng
là đời có vay, có trả chẳng thể trốn đâu thoát được, chẳng ai có thể “ăn quịt”
được với ông trời.
Hà
Nội, 2019.
(1) Áp-phe: Vụ làm ăn (affaire: Tiếng
Pháp).
(2) Vô tiền, khoáng hậu: Điều mà trước
đây chưa có và sau này cũng không xảy ra.
(3) Tán tận lương tâm: không còn chút
tình người.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét