tháng 9 07, 2019

Bức thư không gửi

Xem đi xem lại bức thư mấy lần, khi đã ưng ý, không còn muốn viết gì thêm, vả lại cũng đã mệt rồi, anh không thể gắng gượng thêm. Đưa phong thư lên miệng liếm vào mép phong bì dán bức thư lại cẩn thận, định nhờ thằng bé hàng xóm hay sang chơi đem bỏ hộ vào thùng thư đặt cạnh cửa hàng tạp hóa ngoài phố Chợ, nhưng sau đắn đo thế nào anh lại cất phong thư vào ngăn kéo.
***
Sau tang lễ anh, người ta dọn dẹp lại căn buồng rồi lục thấy một bức thư đã dán tem trong ngăn kéo có ghi đầy đủ họ tên và địa chỉ người nhận. Theo thói quen người ta bỏ nó vào thùng thư ngoài phố.
Nhận được thư, cô cuống lên, nhưng vì thư không ghi tên và địa chỉ người gửi, chỉ có nét chữ quen thuộc và với cái giọng quen thuộc đã lôi cô về dĩ vãng. Chỉ có thể là anh ấy, chỉ là anh thì mới biết về cô và thời thơ ấu của cô rành rọt đến thế!
Cô muốn nhờ chồng tìm hộ địa chỉ người gửi thư, đã không ghi trên phong bì. Nhưng anh là Chủ tịch Huyện, bận trăm công nghìn việc, nên anh chỉ ậm ừ trả lời qua loa cho xong chuyện.
May mà có cậu thư ký trẻ nhiệt tình tìm hộ.
Anh ta suy nghĩ:
- “Có quái gì đâu mà khó nhỉ, ra bưu điện nơi gửi thư đi có đóng dấu trên phong bì, tra một phát là ra ngay tắp lự! Mà mả bố thằng Bưu điện nào dám ấm ớ với Thư ký Chủ tịch Huyện khi anh ta muốn tra xem lá thư này gửi từ đâu, gửi ngày nào?”
***
Bà hàng xóm cho biết, anh trở về làng từ mặt trận phía Tây, vào dịp cô đang tíu tít bận rộn chuẩn bị lên xe hoa về nhà chồng.
Anh là thương binh loại 1/4, loại nặng nhất (tức là chỉ còn 1/4sức lao động), có thừa tiêu chuẩn ở lại trại nuôi dưỡng thương binh, nhưng chẳng hiểu vì sao anh lại nằng nặc xin về địa phương với đồng trợ cấp ít ỏi.
Xóm giềng chẳng còn ai thân thích, lâu lắm anh không đi đâu xa, nên mọi việc anh đều phải cố làm lấy cả, chỉ có thằng bé con hàng xóm là hay qua lại la cà chỗ anh và thỉnh thoảng mua bán giúp anh vài thứ.
Thực ra giữa cô và anh ấy cũng chẳng có gì sâu nặng, gắn bó lắm, vì thế cũng chẳng có gì phải áy náy nhiều, nhưng không rõ vì đâu cô cứ thấy nó lấn cấn trong lòng một cái gì đó.
Trong thư chỉ nhắc đến một số kỷ niệm xa xưa của hai người từ thời còn thơ ấu ở cái làng quê nghèo khó và những câu chuyện mà chỉ có hai người mới biết, như lần hai đứa tát cá ở ven đìa, cô bị đỉa cắn vào đùi đã sợ hãi khóc tu tu, anh phải dỗ dành mãi mới nín.
Trong phong bì còn có cái nhẫn cỏ mà cô bện và đã tặng anh ngày lên đường ra mặt trận. Trong thư không thấy có một lời nhắc nhở nào, nhưng cô thì vẫn còn nhớ như in lời cô đã hứa là sẽ đợi anh, chờ anh mãi mãi.
Mặc dù cả hai người đều biết đấy chỉ là những lời xúc động khi chia tay nói ra, chứ trong cuộc đời này chẳng mấy ai giữ được!
Tuy anh không nhắc lại, nhưng chẳng rõ vì sao lời hứa cô nói lúc chia tay vẫn cứ hiện hữu trong lòng cô mãi không nguôi.
Cuối thư là lời chúc phúc của người bạn cũ đến cô.
Hà Nội, 2019.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét