tháng 3 23, 2018

Nhà tôi

Nhà tôi, nơi tôi sinh ra lớn lên và gắn bó từ nhỏ, lớn lên, đi học tại trường Phổ thông Trung học Ngô Quyền. Đến năm 1961 mới rời nhà lên Hà Nội học.
Địa chỉ thường gọi là số 14 ngõ Đền Đống Đóm, Thượng Lý quận Hồng Bàng Hải Phòng.
Nhà tôi là gian đầu tiên (sát với Cầu Xi Măng) trong sáu gian nhà mà ông chủ là cụ Cửu Lạc xây dựng từ những năm 1940 để ở và để bán. Sáu gian nhà này đều hướng ra phía sông đào Hạ Lý (phía Đông).
Chủ các gian nhà là: (kể từ gian đầu tiên)
         A-  Cụ Trần Hữu Quý (Bố tôi).
         B-  Cụ Lũy.
         C-  Cụ Lạc (tức cụ Cửu Lạc, chủ của cả dãy nhà).
         D-  Cụ Quý (bố đẻ Nguyễn Văn Hữu: bạn học).
         E-  Cụ Hạ.
         F-  Cụ Dư (mẹ đẻ Cục trưởng Cục Xăng dầu Trương Thao) 
Từ xóm 6 nhà này ra đường lớn có 2 lối:
1- Lối đi thứ nhất: Men theo tường ngăn do nhà máy Xi Măng xây ra đường Vạn Kiếp, mặt đường cạnh đó là Đền Đống Đóm (vì thế mới gọi là ngõ Đền Đống Đóm), bên cạnh nhà ông Cai Sính (bố Phùng Văn Viên, bạn học cùng lớp).
2- Lối đi thứ hai: Đi xuyên qua một lối nhỏ khoảng 10 mét là tới cạnh cầu Xi Măng, mà bây giờ gọi là Cầu Thượng Lý (đoạn vuốt dốc của đường lên cầu).
Sau trận ném bom vào Hải Phòng và Nhà máy Xi Măng của Mỹ năm 1972, xóm sáu nhà trong Ngõ Đền Đống Đóm bị san bằng.
Tôi về kịp đón bố mẹ lên sơ tán, nếu không cha mẹ tôi cũng bị bom Mỹ ném chết rồi.
Đến 1992 UBND Thành phố Hải Phòng có chủ trương mở rộng nút đầu cầu Xi Măng với các Quyết định số: 475 - QĐ/UB Ký ngày 24 tháng 03 năm 1992 và số: 735 - QĐ/UB Ký ngày: 22 tháng 06 năm 1992
Nhân cơ hội này, năm 1992 Nhà Máy Xi Măng Hải Phòng đã “mượn gió bẻ măng” để chiếm đất trái phép. Họ cho xây tường bao ra ngoài khu nhà của cả xóm Ngõ Đền Đống Đóm, trong khi đó khu vực này không nằm trong dự án mở rộng nút giao thông đầu cầu Thượng Lý (phía Hà Nội).
Nhà tôi (lô đất D-15 – 153) chỉ cách mép vỉa hè đường “Không tên” 5 mét (theo tài liệu xác minh ngày 17-5-2017 của Tổ xác minh Sở Tài nguyên & Môi trường Hải Phòng).
Đường “Không tên” chính là đường Hà Nội. Tại điều 3 Quyết định 475/QĐ-UB ngày 24-3-1992 của UBND thành phố Hải Phòng “Phê duyệt luận chứng kinh tế kỹ thuật xây dựng nút giao thông cầu Xi măng (phiá Hà Nội) và đường vào nhà máy xi măng Hải Phòng thì: Cắt ngang đường vào nhà máy xi măng, phần xe chạy rộng 8 mét hai bên hè mỗi bên rộng 5 mét.
Nhà tôi (thửa đất D-15 – 153) có vị trí VT1 đường Hà Nội, nằm giữa Cổng Nhà Máy Xi Măng Hải Phòng và Công ty Cổ phần Xây lắp điện Hải Phòng. (Bản đồ 1/500 do Trung Tâm Kỹ Thuật của Sở Tài Nguyên và Môi trường Hải Phòng lập tháng 01/2010).
Mọi biển hiệu công khai trên đường phố, các thông tin trên mạng, các giao dịch, các chứng từ của Bưu Chính Hải Phòng và các cơ quan có liên quan trực tiếp hoặc gián tiếp đều công nhận và liên hệ với Công Ty Xi Măng Hải Phòng là số 1 Đường Hà Nội, Công ty cổ phần xây lắp điện Hải Phòng là số 2 đường Hà Nội, thì chẳng biết vì sao ông Dương Đình Ổn, Phó Chủ tịch UBND quận Hồng Bàng và vài công chức quận lại cho nhà tôi ở trong ngõ để tính giá trị bồi thường VT2 đường Hà Nội ??
Từ năm 1993 đến nay tôi đã làm hàng mấy trăm lá đơn trình bày, đơn khiếu nại. Không cửa nào không gõ, không “Vị Bồ tát” nào là không vái. Hơn 20 năm qua tôi đã in ra hàng trăm tập hồ sơ dày như tự điển gửi khắpcác cơ quan chức năng từ Phường, Quận, Thành phố. Gửi đến các báo đài kể cả Đài Truyền hình Trung ương, Báo Cộng luận và Pháp luật. Lại cả bộ Tài Nguyên và Môi Trường, rồi cả Ban Thanh tra Trung ương Đảng đến nay mới được công nhận thửa đất D-15-153 là đất của gia đình nhà mình.
Nhưng khi tôi làm đơn xin lại đất của gia đình thì thửa đất đã được giao cho Ban Quản lý dự án khu đô thị Xi Măng. Giờ thì nó được chuyển nhượng lại cho tập đoàn VinGroup để xây dựng khu đô thị hoành tráng Vinhomes Riverside kiểu Mỹ, Pháp, Ý, Hy Lạp,.. rồi.
Thế là chỉ còn cách duy nhất là nhận đền bù theo sự áp giá của Thành phố mặc dù đó không phải là công trình phục vụ an ninh quốc phòng hoặc công trình công ích.
Năm 1940 thì khu này đúng là nằm trong ngõ, nhưng giờ đây mọi thứ đều đã thay đổi rồi.
Nếu họ vin vào cái địa chỉ gọi từ năm 1940, thì khi đền bù sao họ không lấy giá đất năm 1940 để áp giá cho nó đồng bộ, cho nó “hợp lý”!?
Hỏi các vị “trên cao, dưới thấp” tên cái ngõ ấy là gì? Hay tạm gọi nó là Ngõ Quan Liêu??? Ngõ của Nhóm Lợi Ích???    
Anh cả tôi là Liệt sỹ Trần Hạnh Phúc hy sinh tại Điện Biên Phủ từ 1954 đến nay vẫn chưa tìm được xác. Bố, mẹ tôi và bản thân tôi cũng đều có Huân, Huy chương.
Một gia đình chính sách , một gia đình có công với cách mạng, một gia đình là nạn nhân chiến tranh. Mà bị đối xử như thế sao! Thằng Mỹ phá nhà, thằng “Nhóm Lợi Ích” cướp đất.
Phải kể lể ra những điều này thật ngượng, thật xấu hổ, nhưng không nói thì ấm ức lắm, chết cũng không nhắm mắt được!


Hà Nội, 2017.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét