Cái xe đẩy trước để chở thằng Tũn đi chơi, bây giờ được
dùng chở hàng hóa như thuốc lá, kẹo vừng, kẹo lạc, tăm…đi bán rong quanh ngõ
xóm. Nó đã biến thành một cái xe bán hàng lưu động nhỏ bé từ nửa năm rồi.
Mới bảy, tám tuổi đầu con bé còn nhỏ quá, sức còn
yếu quá, không thể bê vác cái thùng các-tông đựng hàng hóa đi rao bán trên tay
được. Đành phải lấy cái xe đẩy của em làm cái xe bán hàng lưu động.
Trước đây ít tháng, hai chị em còn vô tư, trong
trẻo, lấp lánh như những hạt sương mai nhấp nháy trên lá cây, ngọn cỏ, chưa hề
biết lo nghĩ. Việc lớn nhất đối với hai chị em nó là hằng ngày phải chịu khó ăn
uống, chịu khó học hành, chơi ngoan và vâng lời bố mẹ.
Nhưng như bị một gáo nước lạnh giội xuống đỉnh đầu. Hai
chị em con bé đột nhiên không còn cả cha lẫn mẹ. Không phải cha mẹ chúng đã
chết, mà là họ bỏ nhau. Cũng thật không may, chị em nó được sinh ra đúng vào cái thời mà
mọi người yêu nhau dễ dàng, lấy nhau quá dễ dàng và rồi bỏ nhau cũng thật dễ
dàng.
Làm sao mà hai chị em nó hiểu được những điều rối
rắm ấy và thích nghi ngay được.
Nó chỉ biết gần đây bố mẹ thường lảng tránh không ai
nói với ai câu gì. Sau đó bố nó bỏ đi đâu không biết nữa. Mẹ nó buồn rầu, thường
lén khóc một mình và cáu gắt vô cớ, hay quát mắng hai chị em nó, thậm chí còn
đánh đòn chúng rất đau nữa. Thằng Tũn từ xưa được nuông chiều là thế giờ cũng
đã phải đòn, đầu tiên nó còn ăn vạ. Nay mẹ quát là đâu vào đấy ngay. Còn nó là
chị Bống, được mọi người luôn khen là học giỏi, là ngoan ngoãn mà nay cứ nhìn
thấy mẹ là nó thấy sợ, thấy ngại, nói cũng không dám nó to. Đã có lần nó đã bị
một cái tát trời giáng của mẹ vì cái tội nói lí nhí mãi không thành tiếng. Nhưng
khi thấy mặt nó sưng tấy lên. Mẹ nó lại ôm lấy nó mà khóc, mà dỗ dành. Cả ngày
đó mẹ không ăn uống gì. Sau đó cứ đi làm về nhà là lại nằm vật ra khóc rấm rứt.
Tháng trước đang đi trên đường mẹ nó đã xô vào chiếc ô-tô đi ngược chiều. Người
ta đưa đi cấp cứu, nằm mãi mà nay vẫn chưa về với chị em nó.
Bà ngoại phải bỏ cả nhà cửa ở quê lên chăm cháu.
Nhưng bà nghèo lắm, không làm sao nuôi cháu được. Thế là chị em nó phải nghỉ
học và phải đẩy cái xe hàng đi bán rong để lấy tiền đong gạo.
Cái xe có đủ các loại hàng thông dụng rẻ tiền nhưng
hằng ngày cũng có đồng ra đồng vào, đong được vài lẻ gạo để bà cháu lần
hồi.
Trên cái xe hàng nhỏ bé ấy có treo cả những món đồ
chơi cũ của thằng Tũn. Chị đẩy xe đi trước, em lon ton chạy phía sau. Đôi lúc nó còn
ngúng nguẩy vòi chị cho nghịch đồ chơi và đòi ăn cái kẹo vừng trong hộp.
Cái xe nhỏ đi đến đâu người ta nghe thấy
tiếng đồ chơi của thằng Tũn va vào nhau, tiếng rao hàng nho nhỏ của con Bống và
cả tiếng líu lô của thằng bé em lũn tũn chạy theo phía sau chị nó.
Chiều nay gặp cơn mưa bất chợt, hai chị em và cái xe
hàng nhỏ bé ướt cả.
Núp dưới mái hiên hai đứa trẻ đứng nép vào nhau khóc,
run lên vì rét và vì lo sợ.
Nước mắt và nước mưa vẫn rơi đều đều, như đang cố
muốn xóa nhòa đi hai khuôn mặt còn thơ dại và nỗi buồn đau của chúng!
Hà Nội, 2018.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét