Tôi có thằng em họ xa, kém tôi hơn hai chục tuổi, ít
học, nhưng cái gì cũng biết, hoặc tỏ ra là biết. Lém lỉnh, nhanh trí và đặc biệt đón ý người
khác rất nhạy! Phải cái hay trí trá, mười chuyện nó nói dù được thề thốt hẳn
hoi thì cũng chỉ nên tin nửa chuyện!
Nó thuộc týp(1) người: “nói dối không chớp mắt, ăn
cắp chẳng run tay”! Tôi đùa gọi nó là thằng Đạo.
Nó hỏi lại:
-
Bố mẹ đặt
tên em là Riu, sao anh lại gọi em là Đạo?
-
Tên Riu,
không hay. Gọi là Đạo hay hơn.
-
Thế Riu là
gì?
-
Là cái riu
để bắt tép, bắt tôm,..
-
Thế Đạo là
gì?
-
Đạo là đạo
lý, là tôn giáo, còn có nghĩa là…ăn trộm, là chôm chỉa(2)!
-
Em khoái
cái tên Đạo hơn, vì em không mấy khi nói thật, lại thích chôm chỉa!
-
Ờ! Ở đời
biết mình là người thế nào cũng đáng nể lắm đấy!
-
Thật thế ạ?
-
Đúng vậy! Nhiều
kẻ chỉ muốn sống trong hư ảo, không thích cái gì rõ ràng cả.
-
Thế ra em
vẫn còn hơn một số người khác à?
-
Đúng thế!
-
Ở chỗ nào
cơ, anh nói rõ hơn đi!
-
Ở chỗ cậu
đểu, thích trí trá, mà biết là mình đểu, mình hay nói dối. Còn đa số những
người khác sống, đối xử thì thật đểu, thật tồi, nhưng luôn nghĩ rằng mình ăn ở
đàng hoàng, tốt đẹp. Có khi chính họ cũng không biết đó là dối trá nữa và rồi
mình tự huyễn hoặc mình, tự mình lừa dối mình. Họ là những người mắc chứng mộng
du.
-
Theo
anh thì nên sống thế nào? Đểu hay không đểu?
-
Cậu cứ
sống đúng với con người của cậu. Cậu sẽ cảm thấy thoải mái hơn. Có một ông
triết gia nào đó đã nói:
-
“Dám làm
các việc mình thích, đấy là tự do. Được yêu những việc mình làm, đấy là hạnh
phúc”!
***
Một hôm Đạo đến nhà tôi uống rượu, rồi nằm kềnh ra
ghế ngủ. Cúc áo tuột ra tôi thấy cổ nó đeo một cái thẻ như thẻ của phóng viên.
Lúc dậy, tôi hỏi thì nó tụt hẳn ra đưa tôi xem và khoe:
- Em làm cái thẻ này đeo vào cho nó “oách xà-lách”
anh ạ. Dọa khối thằng són đái ra quần đấy.
Tôi cầm xem kỹ cái thẻ thì thấy đó là cái thẻ ghi Ban
Thời Sự THVN BC191, đứng tên Trần Chích, còn cả ảnh chụp chân dung nó rất chững
chạc nữa.
Tôi hỏi:
-
Sao cậu
lại có cái thẻ này?
-
À em làm
theo thẻ của bọn Phóng viên Đài Truyền hình ấy mà!
-
Cậu có biết
thế là phạm pháp không?
- Đến trẻ con nó cũng
biết! Nhưng anh không hiểu được đâu. Trộm cắp hoặc lừa dối được người khác, nó
làm cho ta sung sướng lắm. Các cụ chẳng đã có thử nghiệm và kết luận là ăn vụng
vẫn ngon hơn ngồi ăn đàng hoàng đấy thôi. Hôm nọ đi quá tốc độ, nhờ có cái thẻ
này mà em không bị phạt đấy.
-
Nếu bị
phạt thì bị phạt bao nhiêu?
-
Từ năm
triệu đến sáu triệu đồng!
-
Sao nhiều
vậy?
-
Ô-tô mà!
-
Cậu cũng
có ô-tô à?
-
Sao anh lại lẩn thẩn thế. Của ai thì ảnh hưởng gì đến “Hòa bình thế giới”!
-
Vớ bẫm rồi
còn gì! Tôi khen.
- Vừa qua ngồi với đám đông bạn bè, em có nói thế
này:
- “Nạn đạo chích(3) bây giờ tràn lan khắp cả xã hội!
Cụ Trần Trọng Kim từng đã luận rất chính xác về dân tộc ta thế này”:
“Người An-nam ta vốn tính cần cù, nhưng có tật hay nói
dối và ăn cắp vặt”!
Lập tức có thằng đã nổi xung lên vặc lại:
-
“Thế bố mẹ
ông ấy không phải là người An-nam à”?
-
“Dù đó là
bố mẹ mình, mà là lưu manh thì không thể nói rằng bố mẹ mình là người thực thà
được”!
-
“Thế thì bọn
họ ở đâu chui ra”?
-
“Bố mẹ thì
mình phải quý hóa, nhưng không vì thế mà đen bảo thành trắng”!
-
“Thế thì
làm gì còn đạo lý nữa”!?
-
“Nếu coi
đó là đạo lý thì đó chỉ là đạo lý của bọn trẻ con”!
Tôi liền cắt ngang lời Đạo:
-
Cậu nghĩ
thế nào về đạo lý!
-
Đạo lý
chính là cái dám nhìn vào sự thật và nói đúng về nó!
-
Chính xác!
***
Thời gian cứ qua đi, giờ tôi đã già, xấp xỉ tám
mươi, lụ khà, lụ khụ, lẩm cẩm lắm rồi. Riu cũng đã về hưu tuy còn dăm năm nữa
mới đến sáu mươi.
Hôm nọ nó đưa khoe tôi cái sổ hưu, lương trên sáu
triệu tháng.
Tôi bảo:
-
Lương cậu
cao nhỉ?
-
Thế là
bình thường!
-
Tôi là kỹ
sư mà chỉ được bốn triệu…
-
Anh thắc
mắc sao lương hưu thằng thợ nguội mà lại hơn lương kỹ sư chứ gì?! Thế hóa ra
anh vẫn còn chậm hiểu quá!
-
…Đúng thế,
tôi vẫn chưa hiểu?!
-
Nếu cứ
theo đường thẳng thì em chưa được về hưu, mấy năm nữa về thì lương chỉ hơn hai
triệu!
-
Thế tức là
không theo đường thẳng?
-
Anh khôn
hơn một tí rồi đấy!
-
Thì ra
biết dối trá cũng có lợi thật!
-
Lại khôn
hơn tí nữa! Đạo nhận xét.
Hà Nội, 2016.
(1)
Týp: (tiếng Anh: type) loại, kiểu.
(2)
Chôm chỉa: Trộm cắp.
(3)
Đạo chích: Kẻ trộm, ăn cắp vặt.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét