Phòng thí
nghiệm Cơ học đất và Nền móng của trường Đại học Bách Khoa đã được thành lập từ
lâu lắm rồi. Qua nhiều năm, trang thiết bị sắm sanh cũng đã gần như đầy đủ mà toàn
là thứ được lựa chọn kỹ càng, đa phần là đứng đầu bảng, bởi dù sao đây cũng là
trường Đại học Khoa học Kỹ thuật lớn nhất miền Bắc lúc bấy giờ.
Công việc cũng
đã vào nề nếp, hằng ngày cứ tuần tự nhi tiến(1). Cụ thể là làm thí nghiệm cơ học
đất khi đội khoan đem mẫu đất đá từ hiện trường về. Khoan ép các mẫu đá, phân
tích, sắp xếp thành phần cấu tạo các loại hạt và vê giun(2) đối với đất dẻo.
Sau đó thí nghiệm ép, cắt(3) các loại vật liệu. Cuối cùng thống kê số liệu cấp
cho bên thiết kế công trình.
Phòng Thí
nghiệm gồm ba phòng nhỏ, chủ yếu đã để các máy móc gần chật kín cả. Cán bộ
chuyên môn thì có một trưởng phòng là nữ, tốt nghiệp Tiến sĩ bên Nga và bốn
nhân viên, hai trung cấp, đã lớn tuổi, hai nhân viên còn lại là công nhân trẻ.
Minh tốt nghiệp
loại giỏi của trường Đại học Mỏ, Địa chất Hà Nội, vừa được bổ sung về phòng làm
việc từ tháng sáu năm ngoái. Anh chàng này quê tận phía Bắc huyện Võ Nhai sát
với Nà Rì tỉnh Bắc Cạn. Tuổi mới hăm tư, hăm lăm, khỏe mạnh, ưa nhìn nhưng
nhút nhát và hơi ngô ngố.
Trưởng phòng Mỹ
Vân đã trên ba mươi, chưa lập gia đình. Cô là một cô gái khỏe mạnh và đặc biệt
rất bạo dạn. Là trưởng phòng, nên cô buộc phải gần gũi, kết thân với các nhân
viên khác. Ai cô cũng tỏ ra thân mật, nhưng chẳng hiểu vì sao mỗi lần phải làm
việc với Minh cô vẫn cảm thấy không được tự nhiên lắm.
Có những hôm,
vì phải làm nốt công việc nào đấy, trong phòng chỉ còn hai chị em ở lại khuya
khuya một chút, Vân thường lo từ miếng cơm, ngụm nước, cái khăn lau rất chu đáo
còn hơn cả mẹ ở nhà. Minh thì nghĩ chị Vân làm như vậy cũng là lẽ tự nhiên
thôi, nên cũng “cứ vô tư”. Ngược lại trong công việc thí nghiệm, khi chỉ có hai
chị em thì dù sao Minh cũng là đàn ông nên những việc nặng đều dành làm cả. Đôi
lần Minh cũng nhận thấy ánh mắt trìu mến “rất sâu”của chị Vân nhìn mình. Lúc
bấy giờ cậu ta cũng chỉ nghĩ là “bà chị” có tình cảm với “thằng em” cũng là
chuyện bình thường! Hai chị em “cùng chiến tuyến”, cùng làm một việc, thân nhau
thì có gì mà phải “lăn tăn” cơ chứ?!
Thời gian cứ
thế trôi đi, sự gần gũi làm cho tình cảm của cả hai người nẩy nở như một mầm
non giâm xuống mảnh đất luôn “được chăm chút” hằng ngày. Đối với Minh thì đó
cũng chỉ là điều tự nhiên như nó vốn phải thế, nhưng đối với Mỹ Vân thì nó
không bình thường chút nào cả, cô luôn cảm thấy rạo rực trong người.
***
Rồi cái gì phải
đến sẽ đến, giống như quy luật tất yếu của vạn vật. Sự tiến triển theo quy luật
ấy nó âm thầm nhưng dai dẳng và bởi vì nó đã “nằm trong quy luật” mất rồi.
Một hôm Minh
thấy trong cặp của mình có một quyển tạp chí Playboy(4) rất đẹp. Anh hỏi mọi
người xem có ai để nhầm vào cặp của mình không, nhưng không người nào nhận. Sau
đó, lúc rảnh rỗi Minh tò mò giở ra xem và đã đỏ mặt lên vì những hình ảnh phô
diễn rất gợi cảm, rất táo bạo của những người mẫu xinh đẹp phương Tây.
Mới đầu còn là
lạ, sau đó cứ như mặc nhiên và rồi Minh “nghiện xem” lúc nào không biết. Đôi
lúc còn đắm đuối ngắm đi, ngắm lại mãi không thôi. Lâu lâu không có bộ ảnh mới
nào, lại cứ như thấp thỏm mong mong.
Vào một buổi
tối như bao buổi tối bận rộn khác. Minh và chị Vân phải ở lại làm thêm giờ.
Cũng đã muộn rồi, sau khi hai chị em ăn nhẹ bữa tối thì đột nhiên chị Vân đưa
cho Minh một tập Playboy mới tinh.
Minh vồ lấy hồ
hởi:
- Thế hóa ra từ
trước tới giờ những quyển tạp chí này là của chị bỏ vào cặp của em à?
- Ừ, có thích
không?
- Thích, thích
lắm!
- ………..
- ………..
- Tội gì mà phải
xem đồ giả?
- Nhưng em đã có
vợ đâu, làm sao …!
- Thế có muốn xem
đồ thật không?
- Ở đâu ạ?
- Trong này! Vào
đây!
- ………..?!
Hai người dìu
nhau vào phòng trong kín đáo hơn. Chẳng biết trong căn phòng nhỏ ấy đã diễn ra
việc gì mà ở ngoài chỉ nghe thấy tiếng thở gấp gáp và những tiếng rên rỉ nho
nhỏ của hai người vọng ra.
Sau đó tự nhiên
người ta thấy hai chị em lại “siêng năng” hơn trước, thường xuyên “phải làm
thêm giờ” buổi tối.
Và rồi cái phải
đến đã đến!
Khoảng đến quá
nửa năm sau, khi cái bụng của Vân đã nổi lên không thể che giấu được nữa. Hai
người đành công khai quan hệ và cũng khoảng hai, ba tháng sau thì họ tổ chức
đám cưới.
Việc xảy ra
cũng theo lẽ tự nhiên thôi, chẳng thế thì nòi giống làm sao mà “kéo dài” mãi ra
được.
Mặc dầu cũng có
lời ra, tiếng vào một ít lâu nữa. Nhưng chẳng sao, chuyện nào ra chuyện nấy, mà
cũng có ai làm “ảnh hưởng đến hòa bình thế giới” đâu mà sợ!?
Hà Nội, 2017.
(1) Tuần tự nhi tiến: Tiến
hành đúng trình tự công việc.
(2) Vê giun: Vê đất dẻo
thành hình con giun trong các thí nghiệm.
(3) Ép, cắt: Các phương pháp
thí nghiệm vật liêu xây dựng.
(4) Tạp chí Playboy: Playboy là một tạp chí dành cho đàn ông của Mỹ được thành lập ở Chicago, Illinois bởi Hugh Hefner. Nó sử dụng hình ảnh khỏa thân trang nhã
hấp dẫn và mang tính nghệ thuật ở trang bìa nhằm thu hút độc giả.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét