Độ ấy khoảng tháng sáu, tháng bảy, năm 1986 thì phải, tôi được cử làm Giám sát thi công Cầu Chương Dương, nên hằng
ngày phải có mặt ở vị trí cầu, lúc thì bờ Bắc, lúc bờ Nam.
Mùa này trời còn nóng lắm. Sáng ăn một cái bánh mì kẹp miếng
thịt vợ rim hơi mặn, nên giờ thấy khát như cháy cổ. Vào ngồi uống nước trong
một quán nhỏ dưới chân đê Sông Hồng phía bờ Nam, khi uống sang cốc thứ hai, thì
có hai cô học sinh cỡ mười lăm, mười sáu, cũng vào ngồi mua ô-mai sấu, thứ
ô-mai được chế biến rất khéo chỉ có ở Hà Nội mà không mấy cô học trò nhỏ nào có thể bỏ
qua được.
Vừa ngậm ô-mai hai cô bé vừa ríu rít như hai con chim vành
khuyên về đủ mọi chuyện từ bài toán “hắc búa” của thày Giang cho hôm qua, đến
bài Sử kiểm tra “trúng tủ” sáng nay.
Một lúc sau một cô hỏi bạn:
- Mày đã biết “thằng Sát thủ Dê già” vừa chết sáng nay chưa?
- Thế à? Mày nghe ở đâu thế?
- Bố tao nghe đài, nói thế.
- Đồ “rác rưởi”. Nó chết thì quẳng mẹ nó ra sọt rác, nhắc đến
làm gì cho bẩn tai!
Sau câu nói vô tư ấy hai đứa lại cười đùa rinh rích.
Bất ngờ một anh thanh niên ngồi cuối quán xô đến, trừng mắt nói
xẵng:
- Chúng mày vừa nói đến ai đấy, chúng mày gọi ai là đồ “rác
rưởi”?
Hai cô học sinh tái mặt, rúm lại với nhau, không nói được gì.
- Chúng mày phải theo tao về đồn để khai cho rõ!
Hai cháu gái nhỏ tái mặt, sợ sệt.
Bà chủ quán chép miệng nói:
- Chúng nó còn trẻ con, bạ đâu nói đấy, biết gì đâu mà chú
bắt nó?
- Bọn phản động này, không tha được! Anh chàng trẻ tuổi mặt
quắt như “hai ngón tay chéo”, đôi lông mày rậm rịt trễ xuống che gần kín cặp
mắt ti hí, láo liên như mắt một con rắn đang rình mồi, có vẻ rất tức giận càng
làm cho cặp má hóp xanh tái hẳn đi.
Anh ta hùng hổ đứng dậy tiến về hai cô bé, làm cho chúng càng
sợ hãi nép chặt vào nhau.
Thấy không thể im lặng được nữa, tôi trả tiền nước rồi hỏi
anh ta:
- Vì sao vô cớ anh lại đòi bắt người?
- Ông là ai?
- Tôi là một công dân. Còn anh là ai?
- Tôi không có nghĩa vụ phải trả lời ông!
- Sao giữa ban ngày, ban mặt, anh lại hùng hổ đòi bắt người
vô cớ? Chúng nó có tội gì? Các cháu nhỏ đừng sợ, các cháu không phải đi đâu cả!
- Ông cản trở người thi hành công vụ, tôi sẽ bắt cả ông nữa!
- Tôi thách bố anh đấy! Anh tưởng anh là “cái thá gì”, hả?
Cậu ta run bần bật,
móc túi rút ra một cái thẻ đỏ gí vào mặt tôi, mặt méo hẳn đi rồi nói như quát:
- Tôi là nhân viên An ninh Chính trị, ông hiểu chưa?
- Đã chắc gì cái thẻ này là của anh? Chắc gì nó là thẻ của
người ở Cục An ninh Chính trị? Anh đưa loáng qua một cái rồi cất ngay vào túi,
thì làm sao mà đọc kịp! Tôi nghĩ nó chỉ là cái vỏ hộp kẹo mầu đỏ mà anh cắt ra
để dạo trẻ con!
- Đây, ông xem cho kỹ rồi câm đi, đừng nói bậy, nói bạ!
- À, thì ra đây quả là thẻ Công an thật. Tên anh là Nguyễn
Văn Huênh à? Bố mẹ anh đặt tên anh khéo quá, hèn gì mà anh lại huênh hoang quá
vậy.
Tôi hỏi anh, tôi đã đáng tuổi bố anh chưa? Sao anh nói xấc
xược như thế? Anh không nhớ lời ông Hồ Chí Minh dạy Công an các anh điều thứ tư
là: “Đối với nhân dân phải: Kính trọng, Lễ phép” à?!
Tôi hỏi lại anh vì sao anh đòi bắt hai cháu học sinh này?
- Chúng nó là phản động!
- Chúng nó đã làm gì mà anh ghép chúng vào tội phản động?
- Chúng dám lăng mạ lãnh tụ. Chúng nó bảo lãnh tụ là “đồ rác
rưởi”!
- Lãnh tụ nào?
- Lãnh tụ……vừa tạ thế sáng nay! Tại sao ông lại không biết?
- Lãnh tụ của các anh, chứ có phải của chúng tôi đâu mà tôi
phải biết! Biết để làm gì?
- Ông dám ăn nói thế à?
- Tôi ăn nói không đúng ở chỗ nào?
- Lãnh tụ là lãnh tụ của toàn dân, mọi người đều phải yêu
kính, ông hiểu chưa?!
- Anh muốn dùng “nắm đấm” để giành lấy tình yêu của mọi người
à, hả anh Huênh? Muốn cho người khác yêu mình thì phải sống thế nào, chứ như
“thày trò” anh thì ai mà yêu được! Có ai ở đây nghe thấy bọn trẻ chúng nó bảo
lãnh tụ là “đồ rác rưởi” không? Chỉ mình anh nghe thấy thôi à, hay do anh “quá
nhạy cảm” và quá yêu kính ông lãnh tụ của anh mà “suy diễn” ra như vậy?!
Lúc bấy giờ người đến xem đông nghịt kín mít cả cái quán nhỏ.
Mấy cậu công nhân trẻ ở đội cầu, mỗi
người nói một câu:
- Bố ơi, nói làm gì với thằng “người rừng” này. Nó chưa thạo
tiếng người đâu!
- Người ta ai cũng phải làm việc để sống, thế mà có loại chỉ
chuyên lén lút, hóng chuyện người khác, về tâu hót để kiếm ăn, không biết nhục
à! Đồ chó săn!
Thấy cậu Công an không còn hung hăng như trước nữa, tôi bèn
nói để dàn hòa:
- Các cháu ạ, việc anh ta làm cũng là một nghề đấy. Trên giao
cho anh ta việc như thế thì phải làm như thế, “ăn cơm chúa, múa tối ngày” mà,
chứ biết tính sao?! Cũng là mắc bệnh nghề nghiệp thôi! Chỉ có điều anh ta “hăng
hái” quá mà nhìn gà hóa cuốc. Nhìn đâu cũng thấy kẻ thù, cũng thấy bọn phản
động. Cứ cái “kiểu cách” này thì toàn dân ta là “phản động tuốt”, chỉ có mấy
thày trò anh ta mới là những nhà “yêu nước” thôi!
Khi anh Công an nọ len lén ra khỏi quán nước, tôi thấy hai
cháu học sinh đã hoàn hồn, bèn nói vui với chúng:
- Này hai cô nàng hay nói linh tinh, lần sau ở chỗ đông người,
phải giữ mồm, giữ miệng. Bác mà là phụ huynh các cháu dù không bị bắt ra đồn,
thì cũng phải phạt dăm cái cốc rõ đau vào đầu hiểu chưa?
- Chúng cháu hiểu rồi. Chúng cháu cám ơn bác ạ.
Hà Nội, 2015.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét