Tôi
có ông em họ, con bà cô, hơn tôi ba tuổi, khôn từ thuở lọt lòng. Bố chết sớm, được
nhận vào bộ đội từ hồi còn nhỏ, mặt mũi ưa nhìn, lại khéo mồm, khéo miệng nên
được xếp vào làm liên lạc cho một đơn vị Thông tin.
Lúc
xuất ngũ, chẳng có nghề ngỗng gì ngoài việc học mót được một số việc lặt vặt như
hàn đầu dây điện trong các thiết bị đơn giản, dễ làm. Nhưng luôn “khoe” từng là
một chuyên viên về điện tử. Ai nhờ gì cũng sẵn sàng “làm giúp”, không bao giờ
lấy tiền công, mà chỉ ở lại ăn vài bữa cơm thân mật với “khổ chủ” tính ra còn
bằng mấy lấy tiền. Được “cái ưu điểm” là gia chủ làm món gì, ăn cũng thấy ngon
cả và lần nào ăn cũng thật “nhiệt tình”. Có lần “ăn bữa cơm mời” như thế mà
không đứng lên được nữa! Phải chống tay ngồi ưỡn bụng ra để thở, làm cho gia
chủ bị một phen “thất thần” hoảng sợ, lại nghĩ là do “ngộ độc thức ăn” hay bị
“trúng gió”.
Lấy
vợ thì cố tìm con nhà giàu, nhưng lại “vớ nhầm” phải con buôn bán nhỏ. Cô này “chẳng
có tướng, chỉ có tinh”.
Nết
ăn uống cũng vào loại “ăn thùng, uống chậu”, nhưng được cái khéo nói, lại hay
làm “điệu” ỏn ẻn “cọng giá cắn làm đôi”.
Khi
mới “yêu” họ rủ nhau về nhà tôi chơi, cô ta không chịu tắm bằng nước máy hay
nước giếng mà phải tắm bằng nước mưa, để giữ da cho mịn. Thứ nước mà ông cụ nhà
tôi cầu kỳ hứng được một ít chỉ dám để phà trả.
Đúng
là “một đôi trời sinh”, họ luôn coi “đồng tiền to như bánh xe bò” và chỉ có
“quơ vào” chứ chưa bao giờ chịu “nhả ra” cả. Cứ xem cái tướng thì rõ, khi cười
nói lộ ra hai cái răng cửa đằng trước mọc chồng hẳn lên nhau!
Đến
khi sinh con, có hai đứa, thì “được cả hai”. Thằng con trai lớn luôn “tiếp bước
cha ông”, chỉ biết ăn của người và nó thường gọi bà nội nó là “con đĩ già” khi
bà nó làm nó khó chịu. Lớn lên nó lấy một cô gái quá lứa, hơn gần chục tuổi, để con vợ nó làm nuôi “báo cô”. Ở nhà nằm mãi chán, người khác ngứa mồm lại nói
ra, nói vào, nó cũng muốn làm một cái gì đó.
Quay
đúng một vòng cuối cùng nó làm nghề gõ trống trong một ban nhạc nhỏ ở quán Bar.
Đứa
con gái, em nó “khôn ngoan” hơn nhiều. Cũng nhỏ nhẻ, điệu đà, nhưng cũng vào
loại “ăn thùng uốn chậu” không chịu thua mẹ mấy tí.
Nó nghĩ
rằng ở nước ngoài dễ kiếm ăn hơn. Thế là để đi được nước ngoài, nó chấp nhận “kết
hôn giả”. Lúc bấy giờ người ta thường “dùng kiểu” này và được coi là “mốt”
thịnh hành mà hữu hiệu nhất. Đầu tiên là với một người ở bên Đức, sau đến một
anh ở bên Tiệp. Nó đi khắp Châu Âu chỉ bằng cái “mẹo vặt” này.
Tuy
nói là “kết hôn giả”, nhưng mỗi nước nó đặt chân tới lại “tòi” ra một đứa con
thật. Đến lúc đứng tuổi nó đã “gom” được rất nhiều tiền gửi tiền về Việt Nam
cho cha mẹ để mua đất - cũng là “mốt” thịnh hành nhất lúc bấy giờ. Khi đã sở
hữu mấy miếng đất có giá ở trong nước thì cũng là lúc nó có đến bốn, năm đứa
con, từ da trắng, đến da đen, long lanh đủ loại “màu sắc”. Trai, gái có tất
chẳng thiếu loại nào!
Nhưng
khi gặp họ hàng, cha mẹ nó vẫn thường than thở:
-
Số cháu nó vất vả lắm. một thân “lặn lội” ở xứ người, cặm cụi làm lụng một mình,
đẻ con đã một mình, nuôi con cũng một mình, có ai ở bên để chia xẻ đâu!
Khi
có người hỏi lại:
- Ở
nước ngoài hàng mấy chục năm. Kiếm được “bộn tiền” như thế, lại có đến năm, sáu
người đàn ông được “gọi là chồng”, mà vẫn chưa “toại nguyện” à? Còn muốn sung
sướng đến thế nào nữa?!
-
Có “ở trong chăn, mới biết chăn có rận”. Quả thật các ông, các bà không thể
hiểu và thông cảm được đâu!?
-
Đúng thế! Trong hàng triệu người chúng tôi cũng chẳng có ai “tháo vát” và “hiểu
biết” được như nó!
-
Các bác ạ. Cuộc sống không đơn giản như mọi người nghĩ đâu. Ngay như hôm nọ, bố chết, nó cũng có về để “chịu tang” bố được đâu!
-
Nó bận gì, mà đến bố chết, cũng không về được thế?
-
Nó vừa ký “hợp đồng mới”, nên không thể bỏ về ngay!
-
Lại vừa mới ký hợp đồng với một “ông chồng” mới à?
-
Sao bác biết ạ?
-
Nghề của nó là “giả” lấy chồng người nước ngoài để làm giàu mà lại!
-
Vâng, khổ thế đấy!
- Ông chồng mới, người nước nào thế?
-
Một “đại gia” người Châu Phi.
- Châu
Phi, đen một tí, nhưng chắc là nhiều tiền lắm nhỉ?
-
Hôm nọ có gửi ảnh “chồng mới” nó về. Ảnh chụp ban ngày mà chẳng nhìn thấy mắt
mũi ông ta đâu cả. Thấy ông ta, tóc tuy đã bạc trắng, nhưng vẫn còn to khỏe lại
đứng bên cạnh một cái xe ô-tô đẹp lắm, sang lắm cơ! Cỡ phải vài chục tỷ!
-
Đứng cạnh, đã chắc gì xe là của ông ta, của người khác thì sao?
-
Không thể lừa được nó đâu! Vì con tôi, tôi biết. Nó khôn lắm. Có gộp “trí khôn”
cả trăm người chúng ta lại, cũng chẳng bằng nó được!
Không
giàu thì làm sao mà “kết hôn” được với nó cơ chứ, dù chỉ là “kết hôn kiểu hợp
đồng”!
Hà Nội,2015.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét