tháng 9 19, 2015

Lấy Tây

Tôi hay xem chương trình “Văn hóa - Sự kiện & Nhân vật” thường phát trên Đài  truyền hình Trung ương. Chương trình này có cô Biên tập viên kiêm MC xinh đẹp và lịch lãm.
Khách mời được cô phỏng vấn, lại chưa quen biết nhiều thì có cảm giác như đang được nghe một Tuyên huấn hay một Chính ủy Sư đoàn trò chuyện.
Tôi hỏi ông bạn hàng xóm hay sang uống nước:
- Cô MC này chắc hẳn là con nhà nòi, ông nhỉ?!
- Ông hỏi về vấn đề gì?
- Về lập trường giai cấp ấy! Bố mẹ cô ta hẳn là “Đảng cụ”!?
- Cũng có thể! Hồi tôi còn đi bộ đội, thì đồng chí Chính ủy Sư đoàn “nói” cũng không hay bằng cô này!
- Chắc hẳn cô ta được đào tạo là để nói!?
- Chính ủy của ông thì cũng chỉ làm nghề “nói”, chứ có làm gì khác đâu?!  
- Cô này hẳn được đào tạo qua trường lớp hẳn hoi, nên nói mới đúng bài bản và “lọt tai” như thế chứ!
- Thì Chính ủy cũng được đào tạo để nói cho “lọt tai” chứ khác cái “cóc khô” gì!
- Nghe cô ta nói cứ cảm thấy mình vẫn chưa làm tròn nghĩa vụ và phận sự công dân, vẫn còn nhiều thiếu sót quá, ông ạ.
Sau đó, ông chép miệng nói thêm:
- Được rồi, ông cứ để tôi về bảo thằng con tôi nó tra trên mạng thì rõ ngay ấy mà! Tên cô ta là gì ấy nhỉ?
***
Hôm sau ông hàng xóm sang chơi cùng với những thông tin mà cha con ông vừa tra trên mạng về cô Biên tập viên kiêm MC xinh đẹp, nói như “hát hay”.
Bước vào cửa ông hàng xóm chưa kịp đặt đít xuống ghế đã nói một hồi như Archimedes(1) vừa phát hiện ra định luật nổi của vật thể trong nước:
- Cô Biên tập viên này là con gái rượu của một Giáo sư Nghệ sỹ Nhân dân có tăm tiếng.
- Giáo sư về ngành gì?
- Ngành gì mà chả vậy! Bây giờ giáo sư tiến sĩ cứ nhan nhản đầy đường như chó con. Đi đâu chả chạm trán. Mà muốn làm Giáo sư Tiến sĩ thì nói năng tối thiểu cũng phải lưu loát cái đã. Còn nói cái gì, về vấn đề gì thì còn phải xem xem nó thế nào!
- Thì cũng phải là nói có nội dung gì chứ? Chẳng lẽ cứ nói vớ va, vớ vẩn chẳng đâu, vào đâu à?
- Cần quái gì nội dung. Có khối vị lên nói hàng giờ trước đám đông. Lúc xuống dưới có người hỏi: - “Ông nói cái gì mà “trang giang, đại hải”(2) thế? Tôi nghe mà chẳng hiểu ông nói cái gì nữa!? Thì ông ta liền trả lời: - “Đến tôi cũng chẳng biết tôi nói về cái gì nữa là ông! Hỏi thế mà ông cũng hỏi?!
- Thế có nghĩa là cứ “nói lấy được”, còn nội dung thì “cái cóc gì” cũng được à?
- Đúng thế!
- Hèn chi mà cô này nói năng lưu loát, chẳng hổ là “con nhà nòi”!
- Thế cứ là con Giáo sư thì nói năng lưu loát à?
- Thì ít ra nó cũng được học hành tử tế, lại thừa hưởng cái Gen thông minh và cái “ma lanh” của bố!  “Hổ phụ sinh hổ tử”(3) mà!
- Tôi thấy có một số em học sinh trên vùng cao, thi vào đại học đỗ thủ khoa kia kìa. Thế cậu học sinh này theo Gen của ai? Cái gì đẻ ra cái gì hả?
- Ông hỏi thế mà cũng hỏi? Nếu tôi bảo ông là cái con củ c… sinh ra các bậc thánh nhân thì ông có tin không?
- Ừ mà cũng đúng là như thế thật! Các bậc thánh cũng sinh ra từ đấy chứ chả lẽ chui từ lỗ nẻ nào ra?!
- Lúc nãy ông có nói, cứ nghe cô này nói thì thấy ta yêu nước mình hơn, thương dân mình hơn. Thế thì hằng ngày ta cố phải nghe cô ta nói chuyện để củng cố lòng yêu nước hơn, ông nhỉ!?
- Lòng yêu nước của ông “mong manh” đến thế cơ à?
- Sao ông lại dám bảo lòng yêu nước của tôi “mong manh”! Hả?
- Nếu không “mong manh”  thì sao lại cần củng cố thêm để làm gì?
- Nói thì cứ nói cho nó “xuôi”, chứ cả thằng bố cô ta có nói thì tôi cũng “đấm thèm” vào nghe, chứ nói gì đến cô ta!
- Sao ông lại “chậm hiểu” đến thế?
- Tôi nói để ông biết, tuy cái mồm cô ta nói yêu nước, yêu dân Việt thế thôi, chứ cô ta lại lấy một “thằng Tây to vật”!
- Ô hay, sao ông lại lẩn thẩn thế? Khi nói, cô ta dùng đến “cái mồm”, còn khi lấy chồng thì dùng đến “cái khác”. Hai cái nó chỉ “na ná” nhau thôi! Với lại từ cái nọ đến cái kia, còn phải đi qua nhiều “đường đất” lắm! Chúng có "nằm cạnh" nhau đâu mà “liên hệ lung tung” như vậy?
- Nếu lời nói chỉ từ cái mồm phụt ra, còn bên trong nó không chứa một nội dung gì, thì nghe “làm cái đếch” gì, cho rác tai!?
- Thế thì ông đừng nghe nữa!
- Lúc nãy, ông chẳng khuyên tôi là hằng ngày phải nghe cô ta nói để “củng cố thêm lòng yêu nước” là gi!?
- Đúng là tôi có nói thế! Nhưng mà ông này, lấy Tây chắc hẳn là phải sướng hơn lấy người Việt ta chứ nhỉ?!
- Đích thị rồi! Cái gì của Tây mà chả đẹp, chả to hơn của ta, nhất là cái ví tiền của nó!
- Thế thì lấy Tây là “đúng hẳn” rồi còn phải “lăn tăn” gì nữa?! Bây giờ lấy Tây mới là “mốt”, là sang, là “chảnh”(4)! Chứ có như cách đây vài chục năm, các cụ “cổ lỗ sĩ”(5) nhà ta còn quan niệm những cô lấy Tây là “me Tây”, là đĩ điếm đâu?!  

Hà Nội,2015.

(1) Archimedes: Bác học vĩ đại người Hy Lạp 287-212 TCN
(2) Tràng giang, đại hải: Lời lẽ lê thê, dài dòng
(3) Hổ phụ sinh hổ tử: Cha thế nào, con thế ấy
(4) Chảnh hay chảnh hoảnh: Kiêu căng, tự phụ
(5) Cổ lỗ sĩ: Cũ kỹ, lạc hậu  

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét