tháng 7 22, 2021
Các bạn & "Đội Ngự" - Ghi chép
Sau khi nhận sách từ
nhà Xuất bản về, tôi biếu nhà văn Tô Hoài, một số nhà văn khác, và bạn bè quen
biết. Chỉ một thời gian ngắn sau những người được biếu sách và cả những người
chưa được biếu sách (đã mượn để đọc) lần lượt gửi nhận xét về cho tôi. Đặc biệt
có nhà văn ở Sài Gòn chưa gặp lần nào, chưa được biếu sách, nhân dịp ra Hà Nội,
đã chống gậy tìm đến tận nhà tôi trong ngõ sâu để xin một quyển truyện.
Thật là vô cùng cảm động và biết ơn mọi người.
Chỉ biết tự nhủ lòng là sẽ viết, viết đến lúc nào không còn viết được nữa.
> 7:30 AM ngày 20/8/2012 Xuân Hồng (nhà văn Sài-Gòn - qua Lưu Đình Tuân) –
Cùng đẩy xe than ở
nhà máy Xi Măng Hải Phòng những năm 1959-60) viết:
“Tiên sư mày, mày
viết “mướt” như thế mà sao bây giờ mày mới xuất bản! Mấy thằng bạn nhà văn của
tao trong này xem, đánh giá rất cao và nói rằng mày là nhà văn chuyên nghiệp,
có tay nghề “điêu luyện”, chứ không phải là “đồ nghiệp dư” như mày vẫn nhận.
Tao yêu mày!”
Nguyễn Xuân Hồng
Tôi đã trả lời ông ấy:
"Tao đã phải nịnh vợ mấy tháng để
bớt tiền ăn mới đủ tiền xuất bản đấy!"
> 10:00 ngày 10/09/2012 Trương Đặng Hiền
(Bạn cùng lớp PTTH
Ngô Quyền Hải Phòng - Nhà văn ngụ ngôn - Hải Phòng):
Khánh đúng là nhà
văn trẻ ở vào tuổi bảy nhăm, mình rất thích truyện của cậu viết. Hấp dẫn, sâu
sắc mà vẫn nhẹ nhàng, dí dỏm. Mình chúc Khánh khỏe và viết nhiều hơn.
Trương Đặng Hiền.
>12:10 ngày 10/10/2012 Lưu Tuấn Nghị (Bạn cùng lớp PTTH Ngô Quyền Hải Phòng):
Tao rất thích những
truyện mày viết. Sao lại “nảy nòi” ra một thằng khùng khùng mà lại biết viết
văn mới lạ chứ! Thôi cũng già rồi chả viết thì “làm đéo gì” nữa!
Chúc mày viết nhiều
hơn.
Bạn mày: Lưu Tuấn Nghị
> 14:37
ngày 01/12/2012 <retibin@yahoo.com>
Le Thi Binh:
Chào anh Khánh, rất
xin lỗi anh vì đã nhận sách của anh rồi nhận tin nhắn của anh mấy lần, mà chưa
hồi đáp được chu đáo. Thực tình tôi quá bận, việc nhà, việc phường, việc câu
lạc bộ thơ Haikư, việc dịch và in sách...
Tập truyện ngắn
"Đội Ngự" của anh tôi đọc xong đã khá lâu nhưng đúng là không có thời
gian để nhận xét, bình luận gửi anh. Vì thực ra đánh giá nhận xét cần có thời
gian yên tĩnh mà tôi thì vận động suốt ngày. Vừa rồi CLB chúng tôi tổ chức đi
thăm hồ Ba Bể về cùng ra 1 tâp thơ về hồ Ba Bể, hiện đang tập hợp, lại chuẩn bị
ra Nội san mùa xuân nên khá bận rộn.
Tập truyện của anh
tôi thấy có một số truyện sâu sắc, hấp dẫn và mang dấu ấn cuộc đời và nghề
nghiệp của tác giả. Có những truyện chắc là từ sau "đổi mới" mới nói
được. Chi tiết hơn thì có lẽ phải có dịp thanh thản hơn.
Chào anh, chúc anh
có nhiều sáng tác mới.
Lê Thị Bình
> 11:00
ngày 21/05/2013 Phước
(mượn truyện của Lê Hữu Chiến):
Em may mắn được gặp tác giả. Đọc truyện của anh, em không thể dứt ra được.
Lối viết của anh hài hước, nhưng vẫn nhẹ nhàng vì nó trong sáng và quá thánh
thiện. Em là người đọc nhờ anh Chiến, nhưng vẫn cám ơn anh nhiều.
> 11:00
ngày 27/07/2013 <Trần
Mai Hiên (vợ góa Phạm Bá Soa):
Cám ơn anh đã tặng em quyển “Đội Ngự”, tập truyện ngắn anh viết.
Những truyện trong này em đã đọc nhiều lần. Đa số truyện em rất thích,
song có những truyện rất khó hiểu mà cứ suy nghĩ mãi vẫn không lý giải được như
trong truyện “Bức chân dung” thì vì sao một cô gái mới lớn lại yêu ông họa sĩ
già “đến không thể gỡ được” khi cô ta không hiểu biết gì về hội họa?
Ngay như truyện “Đội Ngự” thì sao một người chồng lại bắn chết vợ mình một
cách dễ dàng như thế được! Anh ta có bị “thần kinh” không?
Nhưng dù sao thì “Đội Ngự” vẫn là tập truyện mà từ lâu lắm em không thấy
có quyển nào tương tự.
Xin lần nữa cám ơn anh. Chúc anh khỏe và sáng tác nhiều hơn nữa
> 15:20
ngày 05/10/2013 Trịnh
Bá Đông:
>Tôi đã đọc “Đội Ngự” không phải chỉ một lần. Có những truyện tôi đã
thuộc cả tên nhân vật. Tôi cho “Đội Ngự” là một tập truyện rất đáng đọc. Có vài
truyện có tính “ngụ ngôn” là tôi không thích lắm. Mong tác giả tiếp tục viết
nhiều hơn nữa.
Cám ơn tác giả và chúc Khánh khỏe, vui và hạnh phúc.
Trịnh Bá Đông.
18:20 ngày 11/12/2013 <thietdaogia@gmail.com> Dao Gia
Thiet: (bạn học PTTH)
Bạn
Khánh thân mến,
Rất vui nhận thư và cảm ơn tình cảm bạn đã giành cho tôi ,
Tôi đã đọc hết tập truyện ngắn` “ĐỘI NGỰ” của bạn, từng truyện một, trước
lúc tắt đèn đi ngủ mỗi tối ..
Vì mới đọc nhanh, nên chưa dám có nhận xét sâu được, mỗi truyện mỗi khác.
Cảm nhận chung là ngòi bút của bạn rất nhẹ nhàng và nghiêm túc tả THỰC
những góc khuất. mặt trái của cuộc sống, thời đại, và con người, (mà nhiều
"nhà văn" hiện nay né tránh) để người đọc tự suy ngẫm .
Riêng tôi, tập truyện này rất đáng đọc và cảm ơn bạn đã trao tặng!.
Hy vọng sẽ có dịp và thời gian trao đổi thêm với bạn bè rộng rãi, thoải
mái...
Chúc bạn và gia đình sức khỏe, hạnh phúc. Chúc bạn có thêm nhiều tác
phẩm hay!
Gửi bạn tấm ảnh chụp kỷ niệm hôm họp lớp tại Đồ sơn...
Thân mến,
Đào Gia Thiết
9:51
ngày 23/01/2014 Thu Meo
Hoa
tươi thắm, nhưng trên bàn để nhiều thứ quá ông nhà văn, nghệ sĩ ơi. Cháu đọc
hết chuyện Đội Ngự của chú rồi. Xem tý nữa tưởng cụ Ngô Tất Tố tỉnh dậy viết
tiếp.
(trên Face book)
09:57 ngày 23/03/2014 Quang Vinh >quangvinh1940@gmail.com
(Giáo sư dạy Anh-Pháp
tại Đại học Hải Phòng - bạn cùng lớp THPT Ngô Quyền HP)
Minh mừng vì đã nhận
được "mail" của Bạn kịp thời.
Về nhận xét sau khi đọc "Đội Ngự", nói chung là:
- Bạn viết rất chắc tay,
mấy tay nhà văn trẻ, kể cả một vài gương mặt có tuổi và có tiếng cũng khó bì
kịp;
- Đề tài bạn chọn và mạch
văn thường đượm buồn, nên chọn đề tài và lời hành văn vui tươi, dí dỏm hơn;
- Phần dùng tiếng Pháp thì
nên tham khảo ai sành thứ tiếng đó. Ví dụ:
"ở trên kia" = la-haut, chứ không phải "en ciel" (hay là ý
Bạn nói trình độ nhân vật có hạn?);
- Ngoài ra, còn gì gặp
nhau, mình sẽ trao đổi thêm.
Dịp này, đang là Kỉ-niệm 44 năm Khối tiếng Pháp, mình có gửi một bài thơ đăng
báo, mạnh dạn gửi tặng Bạn (có kèm bản tạm dịch).
16:51ngày 24/03/2014
Phuong Nghiem Thi Lan
(FTICO HN)
Cháu chào bác,
Cháu mới đọc 2 truyện
ngắn của bác. Truyện Đội Ngự và Cái Vỏ. Cháu có mấy cảm nghĩ muốn chia sẻ được
ko ah? Mong bác đừng cười cháuJ
1. Truyện khá là ấn tượng. Nếu là chuyện
hư cấu thì cháu ko có ý kiến gì. Khá độc đáo, cung cấp thêm cho người đọc những
con người góc nhìn.
2. Còn nếu đây là những câu chuyện có
thật thì đúng là 1 khía cạnh mà những người 8x như cháu không thể hiểu hết và
khó tiếp nhận cách thức xử lý, có lẽ ko đặt hết mình được vào hoàn cảnh đó. Nếu
quả là có thật, thì cháu nghĩ bác cố gắng phân tích hình ảnh và cảm xúc một
cách rõ nét hơn, để chứng minh như một nhân chứng lịch sử, bức tranh hậu chiến
tranh. Cháu nghĩ là nên làm sâu hơn để thế hệ sau biết được từng có những bi
kịch thời chiến & hậu chiến tranh rất khủng khiếp.
Ví dụ: Đội Ngự là một người được miêu
tả, chững chạc, sâu sắc, tính cách rất đàn ông, nhưng cách ông xử lý vấn đề,
cháu thấy ko thuyết phục. Nếu như thực tế có con người đó, họ từng phải đối mặt
và xử lý tình huống như vậy thì cháu hy vọng bác có thể miêu tả con người ông
ta rõ hơn để người đọc có thể cảm thông sâu sắc hơn số phận này. Cháu chưa đủ
rung động với số phận ông ấy.
Với truyện Cái vỏ: Cháu cũng ko thể
hiểu nổi và chấp nhận nổi con người của cô Lanh, cũng có nhiều cảm xúc, nếu
được nhận xét ngắn gọn cháu thấy một hình ảnh tội ác hậu chiến tranh rất chi là
dã man.
Dù gì cháu cũng cũng
thấy ấn tượng, 1 số nhân vật thật sự tàn nhẫn, những câu chuyện mà cháu chưa
bao giờ có thể hình dung ra nổi, cảm ơn bác cho cháu thêm những hình về cuộc
chiến tranh khốc liệt đã qua, và để hiểu hơn về cuộc sống.J
Tạm thời cháu chỉ mới
có 1 số “ngu ý”. Cháu sẽ đọc tiếp ah. Có
gì ko phải bác bỏ qua nhé, có thể mức độ cảm thụ của cháu chỉ còn rất hạn chếJ
Cháu sẽ đọc tiếp.
Chúc bác khoẻ ah,
Cháu
Phương.
09:18
ngày 5/05/2014 Duc
Thang Trinh thangtdsi@gmail.com
Dear anh khanh,
Em đã đọc được khoảng 10 truyện của anh. Nói chung OK. Tuy có 1 vài điểm
em sẽ góp ý với anh vào ngày mai.
14:08 ngày 06/05/2014 Duc Thang Trinh thangtdsi@gmail.com
Đọc truyện của anh em chưa đọc hêt nhưng về cơ bản là OK. Tuy nhiên có
chỗ em đọc thấy chưa hết câu mà đã thấy dấu chấm câu rồi.
Ví dụ: Tại trang 106 truyện Chàng gàn có câu: “Thế mà…cái nhà nhỏ xây
bằng gạch xỉ rộng hai chục m2 ông ta dựng trên đất công - tất nhiên
là ông ta xin được - ở đầu cầu Hoàng Thạch đã được các đơn vị thi công mà Ban
ông quản lý.” Câu này theo em nếu hiểu chữ Thi công là động từ Xây dựng thì OK,
còn nếu hiểu cụm từ Đơn vị thi công là 1 đơn vị XD thì câu này chưa có động từ.
Nếu rõ hơn thì ý đó là:
“Thế mà…cái nhà nhỏ xây bằng gạch xỉ rộng hai chục m2 ông ta
dựng trên đất công - tất nhiên là ông ta xin được - ở đầu cầu Hoàng Thạch đã
đượccác đơn vị thi công mà Ban ông quản lý xây dựng.” hoặc ““Thế mà…cái nhà nhỏ
xây bằng gạch xỉ rộng hai chục m2 ông ta dựng trên đất công - tất
nhiên là ông ta xin được - ở đầu cầu Hoàng Thạch đã được các đơn vị thi công mà
Ban ông quản lý thi công.”
IS IT OK ?
Best Regards,
Em: T.D.Thang
17:33 ngày 16/09/2014 Thiet Dao <thietdaogia@gmail.com>
(Bạn cùng lớp THPT)
Bạn Khánh thân mến
Cảm ơn , đã nhận
được mấy email và cả blog của bạn, và cũng xin lỗi vì nay mới trả lơì .Thời gia
qua sức khỏe mình không tốt lắm , xương
cốt đau , mắt lại nhức , nên cũng lười vào máy . Hơn một tuân nay đã đỡ nhiều mới vào máy ,
thông cảm nhé ! Thơ bạn nhẹ nhàng , hay .Tranh vẽ tươi mát ,.Còn truyện , đối
với lứa tuổi bọn mình , đọc rất thích , vì nó gợi nhớ những bối cảnh , địa danh
, con người , sự việc mà ta thấy bình thường , quen thuộc . Mình thấy hay và thích
vì:
Đọc truyện ngắn
Tuổi già hợp truyện...thấy hay
Đọc ...như trở lại những ngày
tháng qua
Đơn sơ chuyện kể quanh ta
Lướt xem nhẹ nhõm, ngẫm ra nặng nề
Sự đời còn lắm éo le
Lòng người luôn phủ màn che khó dò
Đọc rồi cũng thấy ngẩn ngơ
Hình như lảng vảng bóng xưa chính mình
Vật vờ trong cuộc mưu sinh
Bao nhiêu rào cản vô hình đè vai
Cái thời được vẽ đẹp tươi
Kẻ khôn bay bổng, người tài chìm sâu
Se lòng trước nỗi buồn đau
Từng câu truyện kể dù lâu cũ rồi
...Về già lại có niềm vui
Bạn thương gửi truyện, và mời sẻ chia
Cũng liều viêt mấy vần quê
Mở lòng gửi bạn, đừng chê rườm rà !
Chúc bạn khỏe và có
thêm tác phẩm mới. Thân
mến - Thiết
08:49 ngày
10/10/2014 hieu_dan Pham
Em mới giới thiệu
trên facebook (anh bấm vào đường dẫn mà xem)
Phạm Hiếu Dân
Có
anh bạn (nhưng anh hơn tuổi đến ngoài một giáp), một bữa xin tiền vợ in tập
truyện ngắn "Đội Ngự". Sau khi xuất bản, thì một văn sĩ già hơn ở Sài
Gòn nghe bạn bè giới thiệu, bèn lặn lội ra tận Hà Nội, gọi điện thoại hỏi
đường, mò đến tận nhà xin mua tập sách. Hai ông gặp nhau hợp chuyện, kết thành bạn,
ông tác giả sách muốn tặng bạn mới tác phẩm xuất bản đầu tay của mình, ông kia
dứt khoát không chịu, cứ phải trả tiền bằng được mới thôi. Dúi tiền vào tay bạn
xong, còn nói "tao chẳng
giúp được gì mày thì thôi"... rồi thêm: "Mà tiên sư mày, mày viết hay
thế từ bao lâu, sao bây giờ mày mới xuất bản!?"
Anh
bạn tôi, anh Trần Quốc Khánh, thực ra là đồng nghiệp, nghề chẳng liên quan gì
đến viết văn, nhưng cuộc đời anh ba chìm bảy nổi, lận đận nhiều, cuối đời đi
làm, bỗng xoay ra tiêu khiển bằng viết và vẽ. Anh viết truyện ngắn là chính,
nhưng thơ, họa, nhiếp ảnh mỗi thứ anh đều sành một tý.
Nhân
tiết lành lạnh heo may, xin giới thiệu cảm nhận độc đáo của anh về sự cô đơn
trong cảnh thu:
THU CẢM
Thu đã về sao?
Thật đó
thu!
Cây như thay áo rũ bụi mờ.
Cúc vàng khoe sắc, heo heo lạnh,
chỉ có mình ta, vẫn sững sờ.
Chẳng biết tìm đâu, chẳng thấy đâu,
cả đời quanh quẩn, những lo âu.
Biết mấy tri âm, giờ đâu nhỉ,
biền biệt phương trời, cánh hải âu.
Chỉ sợ lòng ta giống hoa vàng,
thu về nở đón, sớm mai tàn.
Mong manh chờ mãi, trong khắc khoải,
e nỗi hương thầm cũng vội tan.
Hà
Nội, 1990.
Cuốn
Đội Ngự, gồm 30 truyện ngắn, có thể nói đã cuốn hút người đọc ngay từ trang đàu
tiên cho tới cuối cùng bởi cách viết mộc mạc nhưng hấp dẫn và đầy ắp vốn sống.
Sách dày gần 250 trang, giá 65 ngàn đồng, nhưng chỉ in có 400 cuốn, nên không
dễ tìm mua, trừ khi bạn alo cho tôi hoặc
chính tác giả.
Đây
là một truyện ngắn trong tập truyện: Cái vỏ
https://www.facebook.com/notes/ph%E1%BA%A1m-hi%E1%BA%BFu-d%C3%A2n/c%C3%A1i-v%E1%BB%8F/782462815132880
09:35 ngày
10/10/2014 hieu_dan Pham
Hôm qua em thấy anh
lưu ở bản nháp nên đã copy truyện Cái Vỏ để đưa lên giới thiệu trên facebook
cho bạn bè rồi
https://www.facebook.com/photo.php?fbid=782461565133005
À mà tiện thể tìm lại
truyện Đội Ngự bọn bên Mỹ nó gỡ xuống rồi anh ạ, chắc nó ngại về bản quyền sau
khi anh xuất bản tập sách
9:43 ngày 24/10/2014 lien.khanh24@gmail.com
Cháu chào chú.
Chuyện của chú hay
lắm. Đọc "Đội Ngự" mà thấy cứ như là những chuyện vui hàng ngày đang
diễn ra xung quanh mình, nhưng có chuyện đọc mà thấy bức xúc nhưng bất lực
chẳng thể làm gì được, có chuyện đọc xong thấy buồn man mát, thương cho những
hoàn cảnh éo le...
Chắc chú phải thêm
nhân vật ông bụt hay bà tiên vào thì các nhân vật trong "Đội Ngự" mới
thực hiện được những điều ước của mình.
Chúc cô chú khỏe và chú chú sáng tác thêm nhiều chuyên hay nữa.
Có chuyện gì mới thì gửi cho cháu xem với nhé.
Cháu Liên.
15:14, 26/03/2015 khanhcg19@gmail.com
(Bạn học cùng lớp THPT Ngô Quyền HP)
Khánh thân!
Khánh
khỏe không? Mình đã đọc cả 30 truyện ngắn của bạn. Thú thật mình không viết
truyện bao giờ, chỉ thỉnh thoảng viết bài báo cho mấy tạp chí ở Hải Phòng thuộc
lĩnh vực chuyên môn của mình thôi! Lúc đầu nhận được tập tryện ngắn của bạn,
mình chỉ cám ơn thôi, nhưng đến khi đọc thì truyện của bạn hút mình đọc một
mạch trong 2 ngày liền. Đọc xong thở phào và thấy Khánh viết giỏi lắm: Khánh đi
vào và vạch ra những chỗ khuất của cuộc đời + những cái chưa tốt của xã hội +
kể cả đường lối và định hướng cũng không đúng. Với cái tuổi gần 80, nhìn đời đã
qua, từ năm 1960 tới nay mình càng thấy những điều mà bạn đề cập tới là sự
thật.
Song có đôi chỗ bạn
có cường điệu quá không đấy ?
Cám ơn bạn! Có gì
khác chuyển cho mình nhé! Chào bạn! Chúc bạn khỏe!
13:30 ngày 04/11/2015
tqkhanh1940@gmail.com
Bác
Huân thân mến,
Tôi
gửi tập truyện ngắn nhà xuất bản Hội Nhà văn xuất bản năm 2012: gồm 30 truyện
ngắn để bác đọc. Tôi sẽ rất vui nếu bác đóng góp ý kiến để tôi viết tốt hơn.
Chào
và chúc bác khỏe.
TQK.
13:37 Ngày 04 tháng 11 năm 2015, phanhuyhuan@gmail.com
Em
đã đọc xong 2 lần tập truyện của bác, cảm ơn bác.
Bác thật sâu sắc, đa tài và cao thượng.
Theo em có lẽ đến hơn 50% là tự truyện; bác khổ nhiều quá
Em vẫn đang đi làm với các cháu ở cơ quan cũ nên lòng tốt của mình cũng
được tôn trọng.
Hôm nào em sẽ đến thăm bác
09:38 ngày 02/03/2016 Khanh Tran Quoc <tqkhanh1940@gmail.com>
Thao thân mến,
Tôi gửi bạn 30 truyện
ngắn XB 2012. Bạn đọc và cho ý kiến đóng góp nhé.
Muốn đọc nữa tôi sẽ
gửi tiếp.
Cám ơn.
TQK
9:19
ngày 02/03/2016 Thao Trần
Rất hay. Chúc mừng bạn Trần Quốc Khánh.
Truyện viết đã lâu mà giờ tôi mới được đọc.
9:34 ngày 02/03/2016 Thao Trần
Cho mình địa chỉ
trang web nhé
22:40 ngày 03/03/2017 Thu Meo
Đọc nhiều truyện càng khâm fục chú Khánh. Có vài năm làm
việc cùng chú mà không hề biết ông chú thi ca, nhạc họa tài hoa. Cảm thấy hào
hứng khi là người gốc thành phố Nam Định cùng chú.
10:26 ngày
04/03/2017 Trần Quốc Khánh
Thu Meo ơi,
Mũi Khánh vốn đã to rồi, - Phổng thêm chút nữa,
có ngày vỡ bung!
Viết, với tôi giờ đây là một nhu cầu tự thân.
Viết cho mình, cho bạn bè, cho người nào muốn đọc và cũng bởi vì khi mà tuổi
trời sắp hết, trí lực cạn dần, không viết thì còn biết làm gì nữa!...Xem thêm
16:38
ngày 17/03/2017 Thao Trần
Truyện của Trần Quốc Khánh truyện nào cũng hay. Rất khâm
phục tài văn, tài họa của bạn.
23:00 18/12/2018 Thu Meo
Tôi đã đọc truyện " Đội Ngự" của nhà văn không
chuyên Trần Quốc Khánh và thấy lại hình bóng nhà văn Nguyễn Công Hoan trong ấy.
12:00 19-12-2018 Nguyen Ho
Nguyen
Các truyện ngắn của anh Trần Quốc Khánh viết rất hay, có
lối viết khá lạ, nhiều tình tiết, những cái kết chuyện cứ như ghim vào đầu
mình!
17:44
ngày 27/05/2021 Hoan Dong donghonghoan@gmail.com
(con dâu ông bà bạn học
cùng lớp Ngoc-Quý, tại Ngô Quyền HP)
Thơ bác hay & khá ám ảnh... Bác đúng là người tài hoa, dù cháu cũng
chưa đọc hết, cháu đang dàn trang tập thơ, nên tranh thủ đọc được một số bài ạ... Cháu cảm ơn bác đã
cho cháu cơ hội được đọc thơ bác ạ... Chúc bác & gia đình buổi tối an vui
ạ.
20:47 ngày
27/05/2021 Hoan Dong donghonghoan@gmail.com
(con dâu ông bà bạn học
cùng lớp Ngoc-Quý, tại Ngô Quyền HP)
Truyện
ngắn bác viết cũng hay & ám ảnh như thơ bác vậy. Bác viết hay lắm, cuốn hút
người đọc, vì cháu cũng bận nên lười đọc, nhưng với bút pháp sắc sảo, nhân văn,
xúc động... rất lôi cuốn ạ... bác thật tài hoa...
Ngày
nào cháu đi làm về cũng thấy mẹ đọc đang đọc truyện của bác. Cháu rất cảm phục
bác ạ...
09:49
ngày 28/05/2021 Hoan Dong donghonghoan@gmail.com
(con dâu ông bà bạn học
cùng lớp Ngoc-Quý, tại Ngô Quyền HP)
Cháu cảm ơn bác nhiều ạ, đọc truyện & thơ
của bác (dù cháu cũng còn chưa đọc hết), cháu thấy: ngoài các sáng tác về tình
yêu, tình bạn, thiên nhiên, gia đình, xã hội... bác có cái nhìn khá sâu sắc
& đầy triết lý, nhân văn về cuộc sống ạ. ..
Các tác phẩm của bác vui ít, buồn nhiều ạ...
Đọc truyện & thơ bác mới thấy như bức tranh sinh động, nghiệt ngã của xã
hội đương thời, những cay, cực cho các tri thức thời bao cấp ạ...
tháng 7 19, 2021
Tiến sĩ Văn học Mai Thanh & “Đội Ngự” - Ghi chép
Sau bao đắn đo, trăn trở, lựa chọn cuối cùng của tôi là đem truyện đi
xuất bản.
Đầu năm 2012 nhà xuất bản Hội Nhà Văn cho in tập truyện ngắn “Đội
Ngự” chỉ có 30 truyện, dầy chưa đến ba trăm trang.
Tháng 08-2012 tập “Đội Ngự” đến tay Mai Thanh, một Tiến sĩ Văn
học Tốt nghiệp tại CHLB Đức.
Ông viết:
Đọc
bài giới thiệu "Những người quanh ta" của Mai Thanh
http://trithucthoidai.vn/nhung-nguoi-quanh-ta-a49625.html
"Những người quanh ta"
08-08-2012 | 04:05
Tập sách gồm 30 truyện ngắn - Ở mỗi truyện hiển thị một vài nhân vật mà ta thường gặp trong cuộc sống qua nhiều thập kỷ nay. Mỗi nhân vật có hoàn cảnh, thân phận, phẩm chất và tính cách riêng.
Đó là đội Ngự
(“Đội Ngự”, tr.5 – được lấy tên đặt cho tập sách), là lính bảo hoàng trong thời
kỳ kháng chiến chống Pháp, trong khi, cô Mai – vợ anh lại là xã đội trưởng, phụ
trách đội du kích chống càn, đánh đồn rất anh dũng. Địch bắt được Mai và chúng
biết rõ Mai chính là vợ của Ngự. Tên tây lai đồn trưởng gọi Ngự đến để hai vợ
chồng nhận nhau, từ đó, hy vọng Mai sẽ khai báo tất cả cơ sở bí mật của ta. Mai
đưa mắt làm tín hiệu cho Ngự để họ không nhận nhau là vợ chồng và khước từ mọi
yêu cầu của chúng. Tên đồn trưởng đưa khẩu súng lục cho Ngự ra lệnh cho Ngự bắn
chết vợ. Ngự bàng hoàng, không thi hành lệnh. Một lần nữa, Mai lại đưa mắt nhìn
Ngự, như năn nỉ “anh cứ bắn em đi; ở trên trời cao kia em hiểu anh và tha thứ
cho anh!”. Trong khi đó, tên đồn trưởng la hét, giục giã Ngự làm cái việc mà ai
trong hoàn cảnh ấy cũng không chịu nổi. Mai lại đưa mắt nhìn Ngự như ra lệnh –
một mệnh lệnh còn hiệu lực hơn cả mệnh lệnh của tên đồn trưởng. Khẩu súng trong
tay Ngự khạc ra tiếng nổ. Máu từ ngực Mai bắn ra tung tóe, cô ngã gục, Ngự cũng
ngã xuống theo vợ. Sau cơn bàng hoàng, Ngự nâng vợ lên, anh gục xuống, lịm đi!
“Sau khi chôn cất Mai, anh chỉ còn lặng lẽ như một cái bóng. Anh không nói gì
và cũng không ai dám nói gì với anh. Anh sống vật vờ, câm lặng và đôi khi thấy
anh ngước lên trời như đang tìm kiếm ai ở đó” (tr.19).
Đó là
cô Lanh (“Cái vỏ”, tr. 21) góa chồng từ khi 18 tuổi, mọi đòi hỏi ham muốn dục
tình bị nén lại qua lao động như trâu húc mả, khiến cho các nhà lãnh đạo, quản
lý khâm phục, rồi bồi dưỡng Lanh trở thành anh hùng lao động. Khi trở thành anh
hùng lao động, Lanh lên chức như diều, trong khi ham muốn dục tình không thể
nguôi ngoai, nhưng lại muốn giữ mình, nên cô thầm kín quan hệ, có khi với một
nam nhân viên cấp dưới, có khi với chàng trai giúp việc trong nhà. Có thai
nhiều lần, nhưng vì chức cao quyền trọng, nên cô đều phá thai. Thế rồi, đến một
lần chuyện phá thai không trót lọt, Lanh bị phát hiện và bị kiểm điểm, rồi bị
thi hành kỷ luật, xuống “phụ trách” trại chăn nuôi. Thân bại, danh liệt, cô ốm
đau rồi chết trong một đêm mưa buồn. Nhân vật trong truyện đối thoại với Lanh
giúp người đọc thấy bản chất con người Lanh: “Bản chất chị không phải là người
xấu...Nhưng chị bị người ta biến thành một người khác, được bọc một cái vỏ hoàn
toàn không phù hợp với con người thực của chị... Xung quanh toàn bọn tay chân
nịnh bợ và vì thế chúng đã biến chị thành quái vật...Phải chăng do luyến tiếc
cái vỏ hào nhoáng kia mà chị đã không gớm tay hạ thủ chính con mình đẻ ra.”
(tr39).
Đó là Ngát
(“Chàng gàn” – tr.103) làm công việc kiểm tra chất lượng công trình ở một công
trường nọ. Với công việc ấy, nếu anh làm qua loa, xí xóa cho các đội xây
dựng bớt xén nguyên vật liệu và làm ẩu, thì anh tất yếu được nhận những khoản
“thù lao” hậu hĩnh. Nhưng, anh đã làm ngược lại, nên không những túi rỗng mà
còn bị chê là gàn. Cũng bị chê là gàn, khi anh thẳng thắn đấu tranh chống lại
những nếp nghĩ, những việc làm sai trái ở công trường mình. Nhiều người không
chỉ chế giễu Ngát là gàn, mà còn coi anh là cám hấp, là chập mạch, vì anh
nhường suất nhà của anh - do cơ quan phân - cho người khác, trong khi hai vợ
chồng anh và đứa con nhỏ đang ở nhờ dưới cái mái Tam quan vẻn vẹn gần ba mét
vuông của một ngôi chùa. Người ta gọi Ngát là chàng gàn, chàng hấp, nhưng anh ý
thức và tự hào về những điều anh nghĩ, những việc anh làm. Cũng vậy, vợ anh
cũng ý thức và tự hào về chồng mình, Chị tâm sự với anh: “Nhiều người bảo anh
là gàn, là hấp, nhưng với em, anh là một người đàn ông tuyệt diệu nhất...”
(tr.123).
Đó là Liên
(“Liên”, tr.130) có một người chồng nói chung là tốt. Tuy nhiên, vì quá ham mê
đọc sách đến mức gần như quên mình có vợ. Lời một nhân vật kể về cuộc sống hôn
nhân của vợ chồng Liên: “Bây giờ chúng nó vẫn còn rất thương nhau. Nhưng “có ở
trong chăn mới biết chăn có rận”. Nó bảo anh ấy cứ đều đặn một giờ sáng trở dậy
đọc sách đến bảy giờ. Lục cơm nguội, có thì ăn, không thì thôi, sau đó lặng lẽ
dắt xe đi làm đến tối... Ngoài sách vở thì anh chẳng chú ý đến cái gì nữa... Nó
còn bảo, có khi cả tháng anh ấy chẳng nói với nó một câu, hỏi nó một lời, cứ
lặng lẽ như cái bóng... Thế rồi nó lẩn thẩn nghĩ rằng, hay là giả vờ ngoại tình
để anh ấy phải chú ý đến nó. Nhưng nào ngờ giả hóa thật, thằng cha kia “cứ dính
như keo, giằng không đứt, dứt chẳng ra” (tr.138). Thế là Liên sa vào nhiều cuộc
ngoại tình tiếp theo; vợ chồng ly dị, Liên lấy một ông chồng hơn mình hai chục
tuổi. Cô ốm yếu, rồi chết trong cảnh buồn thảm.
Đó là vị hòa
thượng trụ trì ở một ngôi chùa nọ đã có cuộc tình duyên trắc trở từ thời trai
trẻ (“Báu vật”, tr.180). Chàng trai ấy khỏe mạnh, đẹp trai, nhưng nhà
nghèo và cô gái xinh xắn, nết na con nhà phú hộ giàu có yêu nhau, nhưng họ
không lấy được nhau. Nàng đi lấy chồng; chàng xuất gia, lên chùa xuống tóc từ
đó. Rồi một chiều mùa đông, có một cậu trai đến gặp hòa thượng mang theo một
chiếc hộp gỗ nhỏ cũ kỹ dâng cho hòa thượng. Hòa thượng mở hộp hộp gỗ ra, thì đó
là một con trâu đất mà thuở thiếu thời, hòa thượng đã nặn và tặng người yêu
mình và cũng chính là người mẹ của cậu trai kia. Trước khi qua đời, người mẹ
tội nghiệp ấy giao cho con cái hộp gỗ với con trâu đất và dặn con đến chùa dâng
tận tay hòa thượng. Mắt rưng rưng, hòa thượng ngắm nhìn, tay vuốt ve con trâu
đất; chào từ biệt chàng trai rồi đi vào phòng trong đóng cửa. “Hôm sau, đã muộn
không thấy nhà sư trở ra, người ta đẩy cửa vào thì thấy người ngồi thiền ngay
ngắn trước ban thờ Phật nhưng đã viên tịch từ lúc nào, hai tay vẫn trân trọng
ôm chiếc hộp gỗ nhỏ cũ kỹ như một báu vật” (tr.189).
Chỉ qua
năm truyện ngắn trong tập, bạn đọc đã gặp quanh ta những con người muôn vẻ cuộc
đời mà phần đông là hoàn cảnh, số phận bất ổn của họ.Với cả ba mươi truyện ngắn
của Trần Quốc Khánh bạn đọc sẽ còn gặp nhiều hơn thế nữa những nhân vật, mà
thực chất là những người quanh ta với mọi dạng vẻ như chính cuộc sống vậy đã
tồn tại qua nhiều thập kỷ và còn hiện hữu cả đến hôm nay.
Hình thức thể hiện của truyện ngắn Trần Quốc Khánh theo lối truyền thống; rất chú ý xây dựng tính cách nhân vật trung tâm, khiến người đọc cảm thấy các nhân vật trung tâm ấy càng thêm gần gũi, như họ là những người quanh ta vậy!
Mai Thanh
Họ tên: Mai Thanh – Tiến sĩ Văn học Tốt
nghiệp tại CHLB Đức
Giới tính: Nam
Ngày sinh: 05/12/1952
Địa chỉ hiện tại: Bộ Thông tin và Truyền
Thông
Liên hệ: Điện thoại: 01248355940 Email: maithanh52@gmail.com




