Một bà làm nghề buôn bán và cho vay lãi ngày rất giàu có. Chả hiểu sao bà ta lại rất thích đọc truyện của một nhà văn, thường xin các tác phẩm của ông này để đọc.
Ít
năm sau ông nhà văn được tặng giải Nobel về văn học. Người ta mời ông sang
Na-Uy để nhận giải, nhưng vì nhà văn nghèo không có đủ tiền để lấy vé máy bay.
Biết vậy bà nhà buôn đánh tiếng là sẽ cho ông nhà văn nghèo vay tiền đi
lĩnh giải. Như chết đuối vớ được cọc, ông nhà văn mừng rỡ tìm đến bà nhà buôn để
vay tiền.
Bà
ta đã nói với ông nhà văn:
-
Ông viết văn mà có người thích đọc đã là hạnh phúc lắm rồi. Tôi buôn bán nên lấy lời lãi làm niềm vui. Vì
quen biết, tôi sẽ cho ông vay theo mức ưu đãi là lấy lãi theo mức quy định mà
nhà nước cho các doanh nghiệp vay để kinh doanh, chứ như người ta tôi cho vay
một phẩy năm phần trăm ngày thì chắc chắn là ông “đứt cước”!
-
Bà ạ, cứ theo lãi suất quy định của nhà nước, cũng đã đủ làm cho tôi “đứt cước”
rồi! Nhưng tôi không có tài sản gì để thế chấp mà bà cũng cho vay, không sợ tôi
“bùng” à??
-
“Bùng” sao nổi mà đòi “bùng”? Ông có xuống âm phủ tôi cũng theo xuống để đòi
bằng được!
-
Tôi không xuống âm phủ, mà chỉ ở luôn bên Na Uy không về nữa!
- Ở
bên ấy ông làm gì để sống?
- Đánh
giày, hoặc bán báo!
-
Nếu đúng thế thì nguy thật đấy! Hay là ông kết hôn với tôi cho chắc?!
-
Kết hôn rồi tôi vẫn ở lại Na-Uy thì bà tính sao?
-
Hay là để tôi lấy tên ông đi sang Na-Uy lĩnh giải!
-
Nhưng tôi đã khai trong tờ khai giới tính là “nam” rồi, thì bà lấy đâu ra “cái
củ ngẩu” để qua mắt được Hải quan?
- Không
lo! Bây giờ đến cứt còn làm giả được thì “cái củ ngẩu” có khó khăn gì!
Hà Nội, 2016.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét