tháng 10 16, 2017

Cô gái lo xa

Đức là kỹ sư vừa tốt nghiệp, được phân về thực tập ở Đại học Bách Khoa Thái Nguyên. Mới hai tư, hai nhăm, người Hà Nội, đẹp trai, lại là con nhà khá giả, nên Đức thường tỏ ra sành điệu trong mọi việc.
Riêng chuyện ăn chơi và tán gái thì cậu ta được xếp vào loại “số dách”(1).
Cả phòng đều chiều Đức, bởi không chỉ vì cậu ta đẹp đẽ, cao ráo mà trong giao tiếp cậu ta luôn biết cách ứng xử, hào phóng, lễ phép với người lớn tuổi, biết chiều chuộng phụ nữ và đặc biệt với mấy em nhỏ tuổi thì cậu chăm sóc chu đáo như em mình ở nhà vậy.
Phòng này cũng khá đông nhân viên, đến hơn hai chục người chứ không ít, phụ nữ lại chiếm đa số. Những “kẻ muốn bắn hạ” Đức cũng phải tới bốn, năm cô. Ai cũng sở hữu “những chiêu cực độc” và luôn được “bảo mật tới cùng”.  
Đức không phải không biết, nhưng thói quen tạo nên tính cách, tính cách tạo thành số phận đúng như một nhà hiền triết nào đó đã nói, nên anh vẫn không muốn thay đổi lối sống đã quá quen thuộc của mình. Mà chính cái đó nó cũng làm cho cậu ta nẩy sinh ra “sự kiêu hãnh ngầm” “cái sướng âm ỉ” của những kẻ được nhiều người “rình bắn”.  
Với lại “việc đếch gì” phải thay đổi “cái đếch gì” cơ chứ!
Trong “đội nữ xạ thủ” của phòng thì Loan là được mọi người gọi vui là “Chung Vô Diệm”(2) tái thế.
Phải nói công bằng là cô quả có xấu hơn các bạn, nhưng Loan lại được trời bù lại cho cô trí thông minh hơn người. Năng lực làm việc nổi trội. Việc gì khó, hoặc là việc trọng điểm của phòng đều được giao cho cô giải quyết. Chưa lần nào phòng phải ân hận vì đã quá tin tưởng khi giao việc cho cô.
Ngoài ra những việc mà phụ nữ thường “độc quyền” như nữ công gia chánh, thì cô lại là một chuyên gia. Những khi phòng có tổ chức liên hoan, liên hỉ hay Tổng Công ty tổ chức “Thi nấu ăn” để kỷ niệm ngày trọng đại nào đó, bao giờ Loan cũng được phòng giao cho làm “sếp”(3) chỉ huy cả một dàn “đầu bếp”.
Nhưng nói đến Loan thì ưu điểm nổi bật của cô lại là sự khiêm tốn, thường nhường nhịn đồng nghiệp. Đặc điểm này khiến người ta tự nhiên coi Loan là bà chị ngoan hiền của cả phòng. Các bác lớn tuổi đều rất quý hóa và thương cô.
Đã luống tuổi rồi mà Loan vẫn chưa được chàng trai nào nhòm ngó tới thành ra cũng tỏ ra lo lắng, nhưng biết làm sao được!
Đức trở thành thần tượng quá tầm” đối với cô. Nhưng ao ước vẫn làm cô luôn trăn trở, bởi ước ao bao giờ chẳng là những giấc mơ đẹp đẽ luôn làm ta muốn sống hơn, nhìn đời đẹp đẽ hơn.   
Thế rồi “đúng như ông trời sắp đặt”. Một ngày mọi người phải lên họp tại hội trường của Tổng Công ty, chỉ còn lại Đức là thực tập sinh ngoài biên chế, mà phòng cũng phải có một người trực. Tình cờ Loan được Lãnh đạo chỉ định ở lại.
Đến trưa, Đức đi mua cơm hai người cùng ăn.
Trong khi ăn Đức thấy Loan tỏ vẻ buồn bã bèn hỏi han qua loa cho có chuyện:
-   Có chuyện gì mà cô Loan buồn buồn thế?
-   Không có gì đâu ạ!
-   Nếu có chuyện gì, nói ra để cùng chia sẻ. Biết đâu mình giúp được thì sao!
-   Thế anh Đức có sẵn sàng chia sẻ cùng Loan không?  
-   Hứa!
-   Nếu nuốt lời thì sao…?!
-   Đứa nào nuốt lời sẽ chết lòi “tù và”(4) ra!
-   Không được nuốt lời đấy nhé!
-   Ừ!
-   Đức ạ, mình xấu xí quá, không có ai lấy. “Ế bền vững” thế này khi về già trông cậy vào đâu được!
-   Ai bảo là Loan ế?
-   Con gái đã hai bảy, hai tám rồi, chưa có ai lấy, chẳng ế thì còn là gì nữa?
-   Rồi thế nào cũng có người hiểu, yêu Loan, lấy Loan! Chỉ là chưa gặp mà thôi.
-   Phụ nữ sinh nở có thì. Mình chỉ muốn xin ai đó một đứa con sau này về già còn có nơi nương tựa. Không có chồng thì mình cũng vẫn có thể chịu đựng được.
-   Làm gì phải lo xa đến thế?
-   Điều này nói ra sẽ làm Đức khó xử, Đức có chịu nghe không?
-   Nếu việc đó trong tầm tay, mình hứa sẽ vì Loan mà làm bằng được!
-   Thật thế chứ?!
-   Xin hứa!
-   Nếu thế mình sẽ không loanh quanh nữa. Mình mong Đức thương mình, cho mình xin một đứa con. Mình sẽ mang ơn Đức suốt đời!
-   Nhưng làm thế sao được!?
-   Đấy, biết ngay mà! Nói xong Loan quay đi ôm mặt, thút thít.
Đức cuống lên an ủi:
-   Đừng khóc nữa, người ta không biết lại cho là mình làm gì Loan!
-   Đức mà làm gì mình, thì đã tốt!
-   Muốn Loan nín thì phải làm thế nào bây giờ?
-   Cho Loan xin một đứa con!
-   Làm thế nào bây giờ!? Đức ngượng ngùng hỏi lại.
-   Cứ vào đây Loan chỉ cho.
Hai người dìu nhau vào căn phòng trong. Lúc lâu sau, khi hai người chưa kịp chỉnh đốn lại y phục ngay ngắn bước ra, thì mọi người đã tan họp ùa về.  
Họ soi mói nhìn sắc mặt với bộ dạng không tự nhiên của hai người. Năm, sáu cặp mắt hau háu dõi vào họ như dõi vào hai tên trọng phạm. Lúc này những “bạn cùng đội ngũ” với Loan bỗng trở thành những “cặp mắt cú vọ” đáng sợ.
Một cuộc họp đột xuất lập tức được triệu tập. Đồng chí trưởng phòng cũng được xếp vào hàng thủ lĩnh của “ê kíp”(5) ế toàn diện, ế bền vững, vì cũng đã trên ba mươi mà chưa có ai “sờ tới”, gay gắt lên án:
-   Sao lại có chuyện tồi tệ như vầy xảy ra tại phòng ta cơ chứ?
-   Tôi cho là không nên phóng đại, thổi phồng sự việc lên, vì nó chả hay ho gì! Một bác có tuổi dàn xếp.
-   Việc như thế mà bác chưa cho là quan trọng hay sao?
-   Mà đã biết là chuyện gì xảy ra đâu? Bác già đặt câu hỏi nghi ngờ.
-   Hai năm rõ mười rồi còn phải xem xét cái nỗi gì nữa?
-   Chị cho là việc gì?
-   Hai người này vừa hủ hóa với nhau!
-   Chắc chắn chưa?
-   Đúng đấy, chúng tôi đã vừa “ngủ” với nhau! Đột nhiên Đức lên tiếng công nhận.
-   Ngay tại phòng làm việc, ngay trong giờ hành chính?!
-   Chúng tôi chỉ sai ở điểm ấy. Vì việc xảy ra ở phòng làm việc, nhưng vào giờ nghỉ trưa. Xin nhận khuyết điểm.
-   Thế còn tội “hủ hóa” với nhau? Trưởng phong hỏi.
-   Trai chưa vợ, gái chưa chồng, ngủ với nhau, có gì là sai? Đức nhâng nhâng.
-   Sai “đứt đuôi con nòng nọc” rồi còn cãi bậy được à! Trưởng phòng lớn tiếng.
-   Sai, vì họ chưa xin phép tổ chức chứ gì? Một bác già hỏi.
-   Đúng quá đi rồi!
-   Xin Trưởng phòng giải thích rõ sai ở khâu nào! Bác già vẫn chưa tha.
-   Phải đăng ký kết hôn, phải tổ chức cưới xin đàng hoàng! Rồi sau đó mới…chứ.   Trưởng phòng dẫn giải.
-   Nhưng chúng tôi không muốn đăng ký, không muốn tổ chức, chẳng lẽ không
có quyền quan hệ với nhau à? Đức lại lên tiếng.
-   Đúng thế, vì ai đã cho phép?
-   Lại phải xin phép mới được…à?! Đức vặn lại.
-   Thật là vô tổ chức! Trưởng phòng dằn giọng.
-   Thế chả lẽ, chưa có người cho phép thì không được…nhau à?
-   Còn ra cái thể thống gì nữa cơ chứ? Trưởng phòng than vãn.
-   Luật pháp nào có cấm là chưa đăng ký kết hôn thì không có quyền “ngủ” với nhau đâu nhỉ? Đức hỏi tưng tửng.
-   Luật pháp chỉ công nhận sau khi có đăng ký kết hôn, mới được mọi người công nhận là vợ chồng! Là vợ chồng mới có quyền…Trưởng phòng giải thích.
-   Chưa đăng ký mà “đã ngủ” với nhau có cho là vi phạm pháp luật không nhỉ?
-   Điều ấy mà còn phải hỏi à? Vi phạm pháp luật rành rành ra đấy, còn gì?!
-   Xin chỉ cho tôi biết tôi đã phạm vào điều mấy trong Bộ Luật nào, cơ quan nào ban hành, ở đâu, năm nào, tháng nào?
-   Luật thì chưa ban hành. Nhưng không thể “cùn” như thế được!
-   Vậy ghi vào biên bản là tôi đã vi phạm vào những điều luật chưa được ban hành! Đức vẫn không chịu nhũn.
Từ chỗ cuộc họp rất căng thẳng dần chùng xuống do những câu đối thoại cứ “ngang như cua bò” thế nào ấy! Mọi người bắt đầu không còn trật tự như trước nữa. Bỗng Loan đột nhiên đứng dậy xin phát biểu.
- Dạ, thưa hội nghị, việc này là do một mình em gây ra. Em đã gạ gẫm và gần như cưỡng ép Đức phải quan hệ với em. Lý do là gì à? Là vì em là một cô gái xấu xí, không ai lấy. Em cũng đã lớn tuổi, sắp qua thời kỳ sinh nở rồi. Em không muốn như câu ca xưa của các cụ để lại: - “Cây khô không lộc, người độc không con”. Sau này về già biết trông cậy vào đâu? Việc này chỉ mình em có lỗi, em xin lỗi cả phòng! 
- Nhưng cô cũng phải “xếp hàng” theo thứ tự chứ! Một bác già chen vào giọng vui vui. Phòng ta có phải chỉ mình cô ế đâu, tối thiểu thì mấy cô cũng phải “oẳn tù tì” với nhau đã chứ!
Thế là cuộc họp vỡ òa trong tiếng cười, không ai còn giữ gìn gì nữa.    

Hà Nội, 2017.

(1)   Số dách: Phương ngữ: hạng nhất.
(2)   Chung Vô Diệm: (chữ Hán: 鐘無艷; bính âm: Zhōng wú yàn, không rõ năm sinh năm mất) tên thật là Chung Li Xuân (鍾離春), người đất Vô Diệm (nay thuộc phía đông huyện Đông Bình tỉnh Sơn Đông Thường gọi là Chung Li Vô Diệm, bà là Vương hậu của Tuyên Vương Điền Tịch Cương (田辟彊) nước Tề.
    Chung Vô Diệm là người đàn bà nổi tiếng trong lịch sử, được mệnh danh là một trong Ngũ xú Trung Hoa đến 40     tuổi vẫn chưa chọn được người chồng vừa ý. Bà ta tuy xấu nhưng thông minh tài trí hơn người, là nữ chính trị         gia tài giỏi.
(3)   Sếp: Chief: người chỉ huy (tiếng Anh)
(4)   Tù và: Dạ dày
(5)   Ê-kíp: Équipe (tiếng Pháp): đội  

tháng 10 14, 2017

Hoa Quỳnh


Cổng làng Mông Phụ - Đường Lâm Sơn Tây


Sửa tóc


Đinh Xuyên

Trong trận máy bay Mỹ đánh hủy diệt vào Hà Nội hồi tháng 12 năm 1972, thì Viện Thiết Kế Giao thông, cơ quan hai vợ chồng tôi công tác sơ tán về làng Đinh Xuyên(1), huyện Chương Mỹ, lúc bấy giờ thuộc Hà Đông. 
Làng Đinh Xuyên là một làng nhỏ, nằm cạnh quốc lộ 21B, gần cầu Tế Tiêu đường ra Phủ Lý.
Mặc dù nó cách Hương Sơn chưa đến nửa dặm đường. Nhưng Đinh Xuyên không thơ mộng như câu hát:
“…Cách động Hương Sơn nửa dặm đường…
Có suối nước trong tuôn róc rách…
Có hoa bên suối ngát đưa hương…”

Ông Dũng trưởng phòng Hành chính, phân gia đình tôi đến ở nhờ nhà bà Ân. 
Đinh Xuyên là một làng quê giống như bao làng quê Việt Nam vùng đồng bằng Bắc Bộ: nghèo, tốt bụng nhưng còn mang nặng màu sắc của những tập tục cổ xưa lạc hậu.
Từ lâu làng đã có lệ bất kỳ ai đến nhà, ngay cả là người nhà, họ hàng đi nữa, vợ chồng cũng không được ngủ chung một nơi. Họ quan niệm rằng nếu người đến nhà mà ở chung, chẳng may vợ chồng “sinh chuyện” lỡ mang thai thì nhà chủ sẽ gập đen đủi, thậm chí còn “mất người nhà” để “bù lại con số” mà Nam Tào đã duyệt cho “từng hộ” dưới trần gian này!
Lúc bấy giờ tôi mới có cháu đầu lòng hai tuổi nên hai mẹ con nó được ở lại đây. Tôi thì phải đi ở nơi khác dành cho mấy ông đàn ông. Thế là cứ đến trưa và tối tôi lại về nhà bà Ân để ăn cơm. Ăn xong lại lặng lẽ về nơi quy định mà ngủ chứ không được ở lại với vợ con, dù trời hôm ấy có mưa, bão to đến mấy.
Nhà bà Ân cũng rộng rãi, mát mẻ, không đông người lắm, bà mới khoảng ngoài bốn mươi, còn ông thì đã “đi xa” lâu rồi, vợ chồng anh con cả khoảng hai mốt, hai hai cũng mới có một cháu bé trên một tuổi và thằng út mười ba, mười bốn.
Ngoài nghề nông năng suất thấp thì làng còn có nghề phụ là làm nón lá, giống như làm nón lá ở Chuông cách đó mấy cây số về phía Hà Nội, nhưng nghề nón ở đây kém sự tinh xảo như nón Chuông.  
Đàn ông, đàn bà đều biết khâu nón nhanh thoăn thoắt. Sơ tán gần năm nên các khâu như là lá, tẩy trắng lá, xếp lá lên khuôn, chằm lá tôi đều được xem đi, xem lại nhiều lần.
Ngoài nghề khâu nón, làng còn nghề cào hến trên sông Đáy ngay cạnh làng.
Quan sát chằm nón đã thấy thú vị lắm rồi, nhưng quan sát cào hến trên sông thì thấy còn thú vị hơn nhiều. Chẳng biết do dòng nước trên sông không chảy xiết lắm, hay do vị ngọt ngào của dòng nước, mà hến dưới sông ở đoạn này nhiều vô kể. Chỉ cần một con thuyền nhỏ, người chèo, người cào hến như cào bùn dưới sông mà loáng cái đã được lưng thuyền. Thiên nhiên đã ban tặng cho con người nơi đây những sản vật không thật quý hiếm nhưng rất thiết thực với đời sống thường ngày của họ.
Hến rẻ lắm, có khi còn xin nhau được vài bơ. Mua ở chợ hến đã sạch lắm rồi. Luộc ít nước, chỉ vài hào lửa(1), đem ra chậu nước đãi như đãi gạo. Bơ hến cũng được miệng bát ăn cơn ruột, nấu canh với mẩu bí đao hay vài quả su-su hoặc đem xào với củ hành thì thật tuyệt vời, ăn cơm vào lắm, mà lại có nhiều chất bổ không kém gì hải sản cả.
Chợ búa ở đây cũng rẻ hơn Hà Nội nhiều, nên ít lâu sau dân địa phương khó chịu nói với nhau:
- “Bọn sơ tán” đến đây, làm cho giá chợ tăng lên đến bực mình! Vì “bọn sơ tán” nói bao nhiêu họ cũng lấy. 
Tất nhiên người bán thì thích, nhưng người mua lại khó chấp nhận. Nhưng có ai đi chợ mà chỉ bán không mua, nên quanh đi quẩn lại vẫn thế thôi, chỉ có hàng hóa thì chạy hơn trước nhiều. Chợ sầm uất tấp nập hơn hẳn.
Sau đó ít ngày gia đình tôi dọn sang nhờ nhà cụ Bằng, vì cụ đã nói với cơ quan không đồng ý cho chị Hồng ở nữa.
Chị Hồng là phiên dịch Trung văn của cơ quan mà lại là một phụ nữ đẹp. Chả thế ngày trẻ ông Phúc Viện trưởng đã có thời chết mê, chết mệt.
Có lẽ ông trời đã cho ai sắc đẹp, thì lại bớt đi của họ sự khiêm nhường và chăm chỉ! Ở nhờ nhưng chưa bao giờ chị Hồng quét được cái nhà lại còn hay dưỡn dẹo, làm duyên, làm dáng quá đáng khi có mấy ông đàn ông đến chơi. Bà lão chủ nhà đã trên sáu mươi mà cứ phải xách nước về cho cô “sơ tán” ở nhờ còn trẻ, khỏe hơn tắm giặt thì “bố ai mà chịu được”!    
Theo dân làng kể lại thì cụ Bằng là một người đàn bà già cô độc và khó tính nhất làng. Thời xưa, cụ là một cô gái đẹp, nhà giàu. Kết hôn từ năm mười sáu tuổi với một doanh nhân thành đạt. Cụ chỉ sinh được một cô con gái. Lớn lên con gái cụ cũng kết hôn với môt người giàu có trong làng. Sinh cho cụ một thằng cu con bụ bẫm.
Ít năm sau cụ ông mất còn anh con rể lại phụ tình vợ, bỏ lên Hà Nội với nhân tình. Cô gái gửi con lại cho bà ngoại để lên Hà Nội bán buôn và hy vọng tìm gặp lại được chồng. Ở nhà chỉ còn lại một bà già lão, một cháu nhỏ dại mới bốn năm tuổi đầu, chẳng may cháu tha thẩn thế nào rơi xuống bể phân chết. Ở làng này, nhà nào cũng xây một bể phân, không mái, rất to, dùng trữ phân bón ruộng mầu. Mẹ cháu như điên, như dại và cuối cùng chết đuối ngoài sông. Thế là bà lão chỉ còn lại một mình trong căn nhà ngói rộng rãi, trống vắng. Đúng là một gia đình bất hạnh. Vì vậy ai cũng cho là bà già khó tính.  
Nhưng khi có ở mới biết, cụ là người rất nhân hậu và chu đáo.  
Sang ở nhà cụ Bằng được hơn tháng, một chiều đang ngồi ăn cơm với vợ con thì tôi nghe thấy một tiếng nổ lớn và rồi một quầng lửa từ trên cao rơi xuống ngay đỉnh đầu. Ngẩng nhìn lên biết không thể chạy kịp ra hầm ở góc sân nữa, tôi đành ngồi nép vào nhau chấp nhận cái khoảnh khắc kinh hoàng đang ập xuống. Nhưng chẳng hiểu sao lần ấy một nửa cái máy bay của Mỹ vào đánh Hà Nội bị trúng đạn rơi đâu mất một nửa đuôi, còn nửa đầu thì lạng về tận Đinh Xuyên mới rơi xuống. Khi hoàn hồn xem lại thì mảnh đầu máy bay này rơi cách chỗ chúng tôi chưa đầy mười mét, vào giữa khu vườn có cái miếu thờ Thần. Làm cháy chiếc nhà tranh nhỏ cạnh đó và giết chết một cháu bé mới mấy tháng tuổi nằm ngủ trong nhà.
Gần như cả cơ quan nghĩ là gia đình tôi đã bị xóa sổ, bèn đổ xô đến. Lúc thấy chúng tôi không sao mới thở phào nhẹ nhõm.
Sau hôm ấy cụ chủ nhà bảo vợ chồng tôi ra thắp hương để tạ Thần. Cụ còn cho một búp hương và nải chuối trong vườn, nên cũng không phải ra chợ mua bán gì cả.
Có lẽ thấy thằng con nhỏ tôi bi bô, tập đi, tập nói mà cụ Bằng nhớ đến thằng cháu bất hạnh của mình nên đặc biệt yêu chiều nó.
Một lần cụ đang thắp hương trên ban thờ có để nải chuối chín. Thằng con tôi cầm tay cụ chỉ lên nải chuối rồi bi bô hỏi:
- Bà ơi, bà bầy cái gì trên ban thờ đấy?
- Nải chuối đấy cháu ạ!
- Thế có ăn được không hở bà?
Không ngờ bà lão cầm nải chuối xuống bẻ cho thằng bé mấy quả chín nhất. Vợ tôi kể lại, khi thấy thế đã sợ “tái mào”, và nghĩ rằng cụ Bằng sẽ đuổi không cho ở lại trọ nữa. Nhưng chuyện đó không xảy ra.
Một hôm ăn cơm tối xong thì trời đổ mưa sầm sập, tôi mặc áo mưa chuẩn bị về nơi quy định để ngủ, thì không ngờ cụ Bằng gàn lại nói:
-   Mưa gió thế này, bác giai ở lại đây mà ngủ với cháu cho khỏi ướt.
-   Dạ, cháu không dám.
-   Sao thế, tôi không kiêng thì ai vào đây mà cấm?!
-   Nhưng lệ làng…
-   Ối dào, người ta sợ chủ nhà gặp đen đủi chứ gì? Nhưng tôi đã già lão, đen đủi đến thế này rồi, còn đen đủi hơn thế nào được nữa?
Thế là tối ấy tôi được “đặc ân” ngủ lại với vợ con sau bao ngày bị “cách ly”. Và con cháu thứ hai cũng được “hình thành” từ đêm đó.
Khi yên hàn sau vụ B52 đánh phá vào Hà Nội, cơ quan tôi lại dọn về phố Hàng Bột cũ để làm việc, tất nhiên chúng tôi cũng phải bồng bế nhau về.
Lúc chia tay, cụ Bằng đã bế thằng con nhỏ của tôi khóc mãi mới trả cho mẹ nó, rồi bọc thêm nải chuối, gói cà, mẻ dưa muối vàng rộm. Thời kỳ sơ tán về đây nhà tôi mới biết muối cà, muối dưa rất ngon theo cách làm của cụ Bằng.
***
Đã hơn bốn chục năm qua đi, do bận rộn lo kiếm sống trên khắp các nẻo đường, thời gian và công việc cứ cuốn đi nhanh vùn vụt, không một phút nghỉ ngơi, không một giây yên tĩnh. Ký ức thi thoảng cũng hiện về, nhưng không cho phép tôi dừng lại. Mãi tới hôm nọ hai vợ chồng có việc đi về Hương tích, khi qua gần Đinh Xuyên, cũng có ý ghé thăm lại cụ Bằng, bà Ân, nhưng bà nhà tôi bảo:
-   Nếu còn, thì cụ Bằng phải trên trăm tuổi, bà Ân cững phải ngoài chín mươi rồi.
-   Làm gì đến thế!? Tôi cãi.
- Thì ông cũng đã tám mươi rồi còn gì nữa! Thằng con ông đã gần năm mươi thôi!
-  Ờ nhỉ!
- Thôi ông ạ, trong lòng mình vẫn còn nhớ đến những ân nhân cũ là được rồi. Mong các cụ thông cảm mà đại xá!

Hà Nội, 2017.
1- Đinh Xuyên: tên cũ là Đanh Xuyên 
2- Vài hào lửa: phương ngữ, có nghĩa chỉ đun sôi sục lên là được.


tháng 9 02, 2017

Lối nhỏ




Lối nhỏ trong vườn lác đác hoa, 
Hương còn lưu luyến, níu chân qua. 
Lòng ta vương lại bên hoa nhỏ, 
Một chút chạnh buồn, chút xót xa.

                                               Hà Nội, 2017.

tháng 8 16, 2017

ĐẤT


                                                                                                           Ảnh Ngô Văn Bình
"Ước gì em ngoan lành như đất" - Thơ Ngô Văn Bình 

"Ước gì em ngoan lành như đất", 
Để anh nâng niu, suốt một đời. 
Trong yêu thương "ĐẤT" em bỗng nở, 
Hương bay lên, thơm đóa hoa tươi. 
                                                                                                          TQK
                                                                                                           2017.