Ông bà ở trong một ngõ nhỏ ven thành phố. Họ đều đã có tuổi, sống tùng tiệm
bằng một xuất lương hưu của công chức hạng cuối sổ.
Niềm vui cuối đời là ông ngồi kỳ cạch viết. Những bài ông viết đã được Hội
Nhà văn xuất bản. Cả nước ngoài cũng đăng bài viết của ông. Thế là những người yêu
mến gọi ông là nhà văn.
Họ cũng theo cái quy luật chung là nhà văn, lại là nhà văn già thì nghèo là
tất nhiên rồi!
Khổ nỗi bà vợ thì không cho là như vậy. Bởi vì đã là vợ của nhà văn thì tâm
hồn dù không treo ngược trên cành cây thì cũng phải bay bổng lên tí chút, không
bay thật bổng thì cũng phải bay là là.
Trong những lần bay là là như thế, bà bỗng thích thay đổi bản thân: thích
ngắm vuốt, thích chải chuốt, đặc biệt là bà thích đọc thơ. Bà cũng biết ông
chồng bà là nhà văn được nhiều người ưa chuộng, nhiều người đọc, nhưng riêng bà
thì không thấy thế, bởi văn ông viết nó trúc trắc, không êm ả, cứ phải căng óc
ra mà suy nghĩ mới hiểu được, với lại bất cứ cái gì của ông cũng đều đã quá
quen thuộc rồi, thành ra không còn hấp dẫn bà nữa.
Thế là bà tìm đọc thơ trên mạng. Trên các trang mạng mênh mông mà bà tìm
kiếm, bà tìm thấy trang thơ của một ông bạn đồng hương, hồi nhỏ từng “cởi
chuồng đi bắt cá rô” ở quê, bây giờ cũng đã về hưu, có đăng mấy bài thơ con
cóc. Nó dân dã, hơi tục tĩu nhưng dễ hiểu, dễ vào, thế là bà thích.
Thích thơ, rồi dần dần bà thích luôn ông nhà thơ con cóc kia lúc nào không
biết! Bởi chẳng gì thì ông này cũng còn tinh tường lại trẻ khỏe hơn hẳn chồng
bà.
Thế rồi họ tìm đến nhau, đi lại, hẹn hò, gắn bó với nhau.
Nhưng, mà ở đời thường hay gặp cái nhưng này lắm, chẳng may bà vợ ông nhà
thơ con cóc kia lại tình cờ “khám phá” ra mối tình vụng trộm ấy.
Thế là một trận đánh ghen giữa hai bà sồn sồn “ngứa cựa” diễn ra không kém
phần ác liệt, với đầy đủ tang chứng, vật chứng mà bà vợ nhà thơ kia đã chuẩn bị
rất kỹ càng để buộc tội tình địch.
Mọi người đã cố can họ ra vẫn chẳng ăn thua gì. Cuối cùng Công an phải “áp
dụng biện pháp mạnh” mới giải tán được đám lộn xộn ấy.
Khi dìu nhau ở nhà thương ra một bà thì mất một mắt, bà kia bị gẫy quai hàm,
phải bó bột kín bưng cả mặt, mũi trông rất giống mấy con bù nhìn ngoài ruộng.
Mấy ngày sau họ được Ủy ban triệu tập ra để hòa giải, họ thôi không “choảng
nhau” và kiện cáo nhau nữa, nhưng lại bị Công an phạt vi cảnh mỗi bà hơn bốn
triệu vì tội phá rối trật tự nơi công cộng.
Đau thật!
***
Ông nhà văn già được ông hàng xóm sang chơi chia buồn, hỏi:
- Ông viết văn hay như thế, mà vợ ông lại đi mê một thằng “nhà quê” làm thơ
“con cóc”?
Ông nhà văn già cười buồn nói:
- Các cụ nhà ta thường chả nói: “Gió tầng nào gặp mây tầng ấy” đấy thôi! Mà
ở đời làm gì có sự đồng điệu cho cả một cộng đồng, nhất là trong văn học!
- Ông nói cũng có lý.
***
Mấy hôm sau bà vợ ông nhà văn, người bị thủng mất một con mắt ngồi tâm sự với
một bà bạn cùng trang lứa và cùng sở thích:
- Đểu thật, lúc tao đang lim dim mắt run lên trong sung sướng, thì bị nó
bất ngờ thọc tay vào mắt, chứ không thì đời nào nó móc vào mắt tao được!
- Đang “tình tang” với người yêu mà lại lim dim mắt là sao?
- Lão ấy cứ ghé sát miệng vào mồm tao đớp đớp, tay lại khua khoắng nữa thì
làm sao tao mở mắt to ra được?
- Lão chồng già của mày có biết chuyện mày cắm sừng lão ta không?
- Lão ta biết rất tường tận là đằng khác, nhưng chả hiểu sao lão vẫn bình
thản dẫn tao vào Viện mắt để chữa trị, như không có gì xảy ra!
- Sau đó lão có nói gì không?
- Lão ấy chỉ dặn lần sau có đi ra ngoài nhớ đeo kính mắt dày vào để lỡ đứa nào
nó móc mắt không bị mất nốt con mắt còn lại!
- Thế à! Đểu nhẩy!
Hà Nội, 2024.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét