tháng 9 26, 2024
CẶP SỪNG - Truyện ngắn
Ông bà ở trong một ngõ nhỏ ven thành phố. Họ đều đã có tuổi, sống tùng tiệm
bằng một xuất lương hưu của công chức hạng cuối sổ.
Niềm vui cuối đời là ông ngồi kỳ cạch viết. Những bài ông viết đã được Hội
Nhà văn xuất bản. Cả nước ngoài cũng đăng bài viết của ông. Thế là những người yêu
mến gọi ông là nhà văn.
Họ cũng theo cái quy luật chung là nhà văn, lại là nhà văn già thì nghèo là
tất nhiên rồi!
Khổ nỗi bà vợ thì không cho là như vậy. Bởi vì đã là vợ của nhà văn thì tâm
hồn dù không treo ngược trên cành cây thì cũng phải bay bổng lên tí chút, không
bay thật bổng thì cũng phải bay là là.
Trong những lần bay là là như thế, bà bỗng thích thay đổi bản thân: thích
ngắm vuốt, thích chải chuốt, đặc biệt là bà thích đọc thơ. Bà cũng biết ông
chồng bà là nhà văn được nhiều người ưa chuộng, nhiều người đọc, nhưng riêng bà
thì không thấy thế, bởi văn ông viết nó trúc trắc, không êm ả, cứ phải căng óc
ra mà suy nghĩ mới hiểu được, với lại bất cứ cái gì của ông cũng đều đã quá
quen thuộc rồi, thành ra không còn hấp dẫn bà nữa.
Thế là bà tìm đọc thơ trên mạng. Trên các trang mạng mênh mông mà bà tìm
kiếm, bà tìm thấy trang thơ của một ông bạn đồng hương, hồi nhỏ từng “cởi
chuồng đi bắt cá rô” ở quê, bây giờ cũng đã về hưu, có đăng mấy bài thơ con
cóc. Nó dân dã, hơi tục tĩu nhưng dễ hiểu, dễ vào, thế là bà thích.
Thích thơ, rồi dần dần bà thích luôn ông nhà thơ con cóc kia lúc nào không
biết! Bởi chẳng gì thì ông này cũng còn tinh tường lại trẻ khỏe hơn hẳn chồng
bà.
Thế rồi họ tìm đến nhau, đi lại, hẹn hò, gắn bó với nhau.
Nhưng, mà ở đời thường hay gặp cái nhưng này lắm, chẳng may bà vợ ông nhà
thơ con cóc kia lại tình cờ “khám phá” ra mối tình vụng trộm ấy.
Thế là một trận đánh ghen giữa hai bà sồn sồn “ngứa cựa” diễn ra không kém
phần ác liệt, với đầy đủ tang chứng, vật chứng mà bà vợ nhà thơ kia đã chuẩn bị
rất kỹ càng để buộc tội tình địch.
Mọi người đã cố can họ ra vẫn chẳng ăn thua gì. Cuối cùng Công an phải “áp
dụng biện pháp mạnh” mới giải tán được đám lộn xộn ấy.
Khi dìu nhau ở nhà thương ra một bà thì mất một mắt, bà kia bị gẫy quai hàm,
phải bó bột kín bưng cả mặt, mũi trông rất giống mấy con bù nhìn ngoài ruộng.
Mấy ngày sau họ được Ủy ban triệu tập ra để hòa giải, họ thôi không “choảng
nhau” và kiện cáo nhau nữa, nhưng lại bị Công an phạt vi cảnh mỗi bà hơn bốn
triệu vì tội phá rối trật tự nơi công cộng.
Đau thật!
***
Ông nhà văn già được ông hàng xóm sang chơi chia buồn, hỏi:
- Ông viết văn hay như thế, mà vợ ông lại đi mê một thằng “nhà quê” làm thơ
“con cóc”?
Ông nhà văn già cười buồn nói:
- Các cụ nhà ta thường chả nói: “Gió tầng nào gặp mây tầng ấy” đấy thôi! Mà
ở đời làm gì có sự đồng điệu cho cả một cộng đồng, nhất là trong văn học!
- Ông nói cũng có lý.
***
Mấy hôm sau bà vợ ông nhà văn, người bị thủng mất một con mắt ngồi tâm sự với
một bà bạn cùng trang lứa và cùng sở thích:
- Đểu thật, lúc tao đang lim dim mắt run lên trong sung sướng, thì bị nó
bất ngờ thọc tay vào mắt, chứ không thì đời nào nó móc vào mắt tao được!
- Đang “tình tang” với người yêu mà lại lim dim mắt là sao?
- Lão ấy cứ ghé sát miệng vào mồm tao đớp đớp, tay lại khua khoắng nữa thì
làm sao tao mở mắt to ra được?
- Lão chồng già của mày có biết chuyện mày cắm sừng lão ta không?
- Lão ta biết rất tường tận là đằng khác, nhưng chả hiểu sao lão vẫn bình
thản dẫn tao vào Viện mắt để chữa trị, như không có gì xảy ra!
- Sau đó lão có nói gì không?
- Lão ấy chỉ dặn lần sau có đi ra ngoài nhớ đeo kính mắt dày vào để lỡ đứa nào
nó móc mắt không bị mất nốt con mắt còn lại!
- Thế à! Đểu nhẩy!
Hà Nội, 2024.
tháng 9 19, 2024
THẬT ĐÁNG KÍNH PHỤC - Truyện ngắn
Anh chàng gầy gò ôm lấy vợ nấc lên từng câu đứt quãng:
- Làm sao đến nông nỗi này hả em?
Người phụ nữ nhỏ bé, bị thương rất nặng, hổn hển nói với chồng:
- Anh ơi, anh hãy tha lỗi cho em,....cùng đường rồi mà, em không làm thế,
nó sẽ đuổi việc anh, cả nhà mình sẽ chết đói,....
- Nó dám!
- Nó dám đấy! Thằng cháu nó đang rình thế chân anh,...chỉ chờ dịp ....
- Làm sao nó có dịp!
- Hôm nọ, trong cuộc họp tổng thể ở cơ quan anh đã mắng thẳng vào mặt nó là
thằng bất tài, giả dối, chuyên cướp công người khác...Nó cay anh lắm. Đưa anh
ra hội đồng kỷ luật nó đã định đuổi anh khỏi cơ quan ngay hôm đó. May có mấy ông
bạn đồng nghiệp của anh ra sức bênh vực, anh mới bị đình chỉ công tác ít lâu thôi,.... Nó gạ gẫm em nhiều lần, nói là nếu không
chiều nó, nó sẽ tìm cách đuổi việc anh bằng được.
- Anh sẽ xin chuyến sang cơ quan khác!
- Chúng nó là một bè, một khối cùng loại rất chắc chắn, rất tàn nhẫn, làm
sao chúng nó để cho anh rời khỏi cơ quan an toàn được? Đời nào chúng nó để cho
anh ra đi khi anh chống đối, dám chửi thẳng vào mặt nó như thế!
Anh mà thất nghiệp, em lại ngu ngơ, con còn bé, thì gia đình mình làm thế
nào để trụ được hả anh?
- Anh sẽ không làm ở cơ quan nào nữa, lui hẳn về viết sách!
- Em biết anh có thể làm được việc đó, nhưng trong khi anh chỉ biết cắm cúi
viết sách, mà bị chúng bao vây, ngăn cản không cho anh xuất bản, ngăn cản không
bán được sách thì làm thế nào? Vả lại chỉ trông vào tiền bán sách thì làm sao
mà gia đình mình đủ sống!?
- Anh sẽ chuyên tâm để viết, sẽ viết thật nhanh, viết thật nhiều ...
- Nhưng nếu chúng nó liên kết với nhau không cho xuất bản sách anh viết! In
ra không bán được thì làm thế nào?
- Nó dám?
- Nó dám đấy! Nó còn dám làm nhiều việc bỉ ổi hơn thế nữa, anh à!
- Thế thì còn trời đất nào nữa!
***
Sau hội chẩn ông bác sĩ già lắc đầu bảo anh:
- Chúng tôi đã cố hết sức, nhưng thật đáng tiếc, chị nhà không qua được...
Nắm chặt tay chồng, người vợ thều thào:
- Em biết, em không qua được. Con vợ
nó đã thuê người cố tình đâm chết em. Em
không còn ở lại bên anh để phụ anh nuôi con được nữa rồi. Sau này khi con lớn
lên, anh hãy nói lại với nó là em yêu nó biết bao, và đừng bao giờ nói với nó
là mẹ nó đã từng là một con điếm...
Anh chồng tội nghiệp chỉ biết gật, gật. Nước mắt và những tiếng nấc nghẹn
ngào đã làm anh không thốt ra nổi lời nào nữa.
Trong đám tang sơ sài của những người cùng khổ trong xóm trọ nghèo nàn ấy,
ông bạn già của anh cũng xin chít khăn tang như một người thân và cũng khóc
ròng ròng khi nhập quan khâm liệm.
Người ta thấy một vòng hoa to và cả một chiếc phong bì dầy từ tay kẻ giết
người gửi đến.
Sau đám tang, ông bạn già cùng xóm an ủi:
- Tôi năm nay đã già rồi, mà chưa thấy một người phụ nữ yếu đuối nào lại có
nhân cách đáng kính như cô vợ của cậu!
- Nhà cháu chỉ là một cô trông trẻ, còn phải dọn vệ sinh ngoài giờ để kiếm sống,
chẳng may rơi vào hoàn cảnh trớ trêu bị ép làm những việc đê tiện. Người đời
không chê cười đã là may lắm rồi, chứ có gì đáng ca ngợi đâu ạ!
- Cậu không được nghĩ về cô ấy như thế! Có người nào dám hy sinh danh dự cá
nhân, cái tôi to đùng, kể cả cái tính mạng của mình vì người khác không hả?
- Cô ấy đã vì cái gia đình nhỏ bé của mình mà...
- Không mấy ai dám hy sinh cái tôi cả kể vì bố đẻ của mình, cậu hiểu không?
Cô ấy thật là một phụ nữ đáng kính phục!
Hà Nội, 2024.
tháng 9 15, 2024
CUỘC GẶP GỠ MAY MẮN - Truyện ngắn
Hai người đàn ông một trẻ, một già nhảy phộc vào cái nhà vệ sinh không cửa sau
khi ăn cháo lòng của bà già đầu chợ.
Lúc sau ông trẻ ngoảnh sang hỏi ông già ngồi cạnh:
- Này ông, có thừa cho xin vài tờ, tôi không mang giấy....
- Có đây, tôi đem cả tập dầy, chùi sao hết.
Sau khi hoàn thành cái việc “cực kỳ sung sướng” ấy, hai người thành quen nhau.
Ông xin giấy hỏi ông kia:
- Ông đi đâu mà mang lắm giấy thế?
- À, tôi mang đến các tạp chí...!
- Để làm gì...?
- Để xuất bản chứ còn làm gì nữa!
- Thế ra ông là...?
- Tôi viết văn!
- Thế đã vào hội chưa?
- Hội gì?
- Hội những người chuyên viết văn, gọi là hội nhà văn ấy!
- Để làm gì?
- Ô hay, viết văn mà không vào hội nhà văn thì làm ai dám xuất bản tác phẩm
của ông?
- Không vào hội có sao không? Tôi ghét nhất là đàn đúm, hội hè, bè phái!
- Viết văn mà không vào hội nhà văn thì vào hội ăn cướp à?
- Thế mấy ông Ngô Tất Tố, Nam Cao, Vũ Trọng Phụng có vào cái hội nhà văn ấy
không?
- Các ông ấy là những người tài, là những bậc thiên tài!
- Thế còn lại mấy thằng bất tài thì vào hội à?
- Không vào hội thì ai dám in bài của ông, làm sao ra sách được? Hỏi như
cứt mà cũng hỏi!
- Cứt mà dùng đúng chỗ, cũng còn có ích ra phết đấy!
- Thế sao ông viết văn, mà lại mang bản thảo đi chùi đít?
- Tôi đã mang đến nộp cho các tạp chí. Họ xem xong khen nhưng không xuất
bản!
- Sao không đem sang tạp chí khác, mà lại mang đi chùi...?
- Đi khắp nơi rồi, mỏi mệt lắm rồi. Nhưng không sao! Tôi viết nhiều lắm. Không
có ai xuất bản thì bán cho mấy bà bán xôi làm giấy gói hoặc làm cái việc như
vừa rồi là để chùi đít!
- Hèn nào tôi ăn xôi thỉnh thoảng lại đọc được một bài viết rất hay in trên
giấy gói, trong lòng cứ băn khoăn sao có những bài hay như thế này mà lại thành
giấy gói xôi?
Ngừng lại một lúc, ông xin giấy hỏi ông kia:
- Này thế nếu tôi đem xuất bản được bài viết của ông, thì ông có chi phần
trăm không?
- Tất nhiên rồi.
- Bao nhiêu?
- Năm mươi, năm mươi!
- Mạnh tay thế cơ à?
- Còn hơn là đem đi chùi đít!
- Ngày mai ông gặp tôi tại tạp chí Z..., địa chỉ...
- Tạp chí Z...? Tôi đã từng đến nộp bài ở đấy rồi!
- Yên tâm đi, tôi có tay trong! Ông đến “tay bo” thì làm sao họ nhận bài của
ông được?!
- Tại tôi chi phần trăm nhiều nên mới nhiệt tình thế phải không?!
- Cũng một phần. Lúc nãy trước khi chùi tôi đã kịp đọc vài trang ông viết.
Thấy cũng được nên mới giúp, chứ nếu ông “viết không ngửi được” thì cũng đành
bó tay.
Thế rồi sau đó truyện của ông nhà văn được xuất bản.
Thế rồi sau đó ở cả nước ngoài cũng đăng truyện của ông.
Thế rồi sau đó ông nhà văn ấy được nhiều người biết đến.
Và tất nhiên mọi việc đều được sắp xếp, chia chác sòng phẳng!
***
Sau nhiều năm ông nhà văn già tình cờ gặp lại ông bạn trẻ.
Hai người vớ lấy nhau mừng rỡ như “những tri kỷ không bao giờ muốn gặp lại”!
Sau lúc lâu thăm hỏi “ba lăng nhăng”, ông bạn trẻ đột nhiên nhắc lại chuyện
cũ:
- Cuộc gặp gỡ may mắn của chúng ta tại cái nhà xí công cộng năm ấy mang lại
nhiều tài lộc thật!
- Nó lại còn “nồng nặc mùi vị của cuộc sống thực tế” nữa! Ông già mỉm cười
thêm vào.
Hà
Nội, 2024.

%204.jpg)

%2027.jpg)
%209.jpg)