Anh ta ngúc ngắc cái
đầu vẫn còn ù ù và quay tít, mọi vật trước mắt mờ mờ không thể định hướng được.
Mãi lúc sau anh mới nhìn rõ, thì ra thằng con trai anh đang đứng chống nạnh
nhìn anh ta hằm hằm:
-
Tôi
hỏi lần nữa, ông có ký vào bản di chúc này không?
-
Di
chúc nào? Ai lập di chúc, lập di chúc cho ai?
-
Tìm
hiểu làm gì nhiều thế? Cho ai cũng vậy,
không cần tìm hiểu, ký đi!
-
Không
ký thì sao?
-
Thì
no đòn!
-
Đã
no đòn rồi còn ăn làm sao được nữa?
-
Ăn
đến khi nào chịu ký mới thôi!
Tôi cũng vô tình nghe
và thấy được cái cảnh chẳng đáng chiêm ngưỡng tí nào của cha con anh hàng xóm.
Anh ta kém tôi hơn
chục tuổi, làm công nhân phụ động xây dựng, cũng có vợ, có con, có gia đình như
bao người khác, sống bằng đồng lương ít ỏi mà như nhiều bà vợ cứ kêu rõ to cho
cả làng biết là chưa đi đến chợ đã tiêu hết tiền. Nhiều người nghe không thủng
cứ tưởng anh ta yếu sinh lý không làm cho vợ thỏa mãn mà kêu lên để chọc tức
chồng, nhưng có ở lâu mới biết thì ra mọi cái đều lộn tùng phèo, tức là đều
ngược lại ráo cả.
Anh ta là thợ nhưng
sức vóc thì lại sở hữu cái sức vóc của một lực sĩ. Cứ nhìn hai bắp tay cuồn
cuộn, hai bắp đùi hộ pháp thì không ai dám nói là anh ta yếu sinh lý được. Còn
chị vợ thì tong teo như một cọng rau héo, cho nên mọi người sau mới hiểu ra là
kiếm tiền ít, chứ không phải là sức lực yếu đâu ạ.
Nhưng, ở đời luôn có
chữ nhưng. Đấy là một hôm đi làm như bình thường, ngang tầm anh thấy nóng ruột
cái gì đấy bèn xin phép chỉ huy cho về nhà, thì anh bắt được vợ rước giai về
nhà và khi cô ta đã nhận ra chồng đứng bên cạnh vẫn không dừng lại được, vẫn cứ
nhẩy tưng tưng như ngựa đang phi nước đại.
Do không kìm chế được,
anh ta túm lấy thằng đàn ông đang cưỡi lên bụng vợ mình tát một cái rõ mạnh.
Cái tát ấy đã đưa anh vào tù vì nó quá mạnh không có chừng mực gì, làm cho tên
gian phu kia chỉ kịp ặc lên một tiếng rồi lập tức lên đường đi Tây Trúc về với
ông bà ông vải.
Ở tù được vài tháng
vì không chịu thua thằng nào bắt nạt mình, anh bị bọn đầu gấu chùm chăn dùng
gậy phang gẫy cả hai ống đồng.
Thế là tàn đời. Sau
thật bất ngờ anh được nhà tù thả ra do được một ông luật sư, trước kia là chới
với bố anh, biết hoàn cảnh đã cãi để giảm án.
Không còn đi làm được
ở đâu nữa, anh đành cọ quậy làm bất kỳ việc gì để sống tạm qua ngày với lòng
thương hại của bà con xóm giềng và một số người hảo tâm biết chuyện.
Vợ anh thì bỏ đi theo
một thằng nhân tình mới, ít hơn cô ta sáu tuổi
ngay ngày hôm sau, để lại cho anh thằng con trai mới mười ba tuổi dở dở, ương
ương, không sao dậy nổi.
Đầu tiên thằng bé ăn
cắp vặt của mọi người quen quanh xóm, rồi sau đến người lạ. Nó nhanh nhẹn và
chạy trốn rất giỏi. Người không thể chạy được là anh. Thế là mọi giận dữ của
mọi người lại đổ lên đầu anh như cơm bữa.
***
Cái cảnh thằng con
khảo bố để bắt anh ký vào di chúc để nó bán nhà đi đánh bạc và hút chích thì
anh đã mường tượng ra từ lâu rồi. Thế rồi cái gì đến nó đã đến.
Mấy hôm sau anh phải
chống gậy tập tễnh bước ra khỏi nhà để chủ mới đếnnhận.
Nhưng,… lại là nhưng,
anh lại được ông luật sư nhân đạo quen cũ cưu mang và làm đơn kiện ra tòa về
việc bán và chiếm đoạt đất trái phép.
Chả biết ông ta làm
những gì mà anh lại được trở về căn nhà nhỏ cũ nát chứ không phải ra cư ngụ tại
bãi rác cuối làng nữa.
Thằng con trai anh bị
vào trại cải huấn vì mới mười lăm tuổi mà đã phạm tội hằng ngày. Ít lâu sau thì
không ai biết nó chuyển đi đâu, về đâu nữa.
Mấy năm sau đó anh
được ông luật sư đưa đi bệnh viện để nối lại ống đồng.
Anh đi lại được, xin
việc làm, và chẳng ai ngờ, tối tối anh ta lại ngồi ôn bài vở cũ. Và thật bất
ngờ mấy năm sau anh thi đỗ vào một trường đại học danh tiếng trong cả nước.
Ra trường anh về một
cơ sở làm viêc lớn nhất nhì Thủ đô. Anh trở nên một chuyên gia giỏi. Kinh tế ổn
định. Thì bỗng một hôm cô vợ cũ, bây giờ tàn tạ, gày quắt, gày queo, tìm về xin
anh tha lỗi.
Thằng con trai anh
sau khi ở tù gần mười năm, bị đồng bọn bắt chịu đủ mọi cực hình, chúng cắt tai,
cắt mũi và một chân. Bây giờ nó gày còm, nghiện oặt, tập tểnh, nhảy lò cò trên
cái chân còn lại và cái gậy tre buộc bên hông. Nó mới được ân xá sau tết vừa
rồi, cũng tìm về chỗ anh nương tựa. Bây giờ thì nó không còn sức lực để quậy phá
và càng không còn sức để lao động kiếm ăn hằng ngày nữa. Cuối cùng anh đành
nhận nó về nuôi vậy chứ biết làm sao?
Với cô vợ, thì anh
nói là để còn suy nghĩ lại đã. Nhưng đến giờ anh đã ngoài bảy chục tuổi rồi anh
vẫn chưa quyết định rõ ràng thế nào cả. Anh vẫn độc thân ở trong căn nhà rộng mênh
mông thường ngồi nghĩ lại các biến động của cuộc đời mà ngẫm nghĩ, mà tiếc
nuối, ao ước rằng giá như hiện tại không phải là sự thật.
Hai vợ chồng đến với
nhau từ lúc còn rất trẻ, còn rất nghèo khó, với hai bàn tay trắng, thế mà qua
sóng gió và biến cố của cuộc đời, giờ họ đã già rồi vẫn không thể ở cạnh nhau,
không thể chia ngọt sẻ bùi với nhau được nữa.
Một hôm có việc ra
ngoài, lúc trở về hỏng xe, ông đứng dưới gốc cây hút thuốc đợi tài xế mở nắp
ca-pô sửa cái gì trong đó thì vô tình thấy một bóng người ngồi run rẩy cạnh gốc
gần đó. Ông bước lại định hỏi han đôi câu, khi bật đèn pin lên thì giật mình
nhận ra đó là vợ mình, đang co ro trong mảnh bạt nhỏ bẩn thỉu.
Ông đã lại bên kéo bà
ta dậy, nói:
- Tôi nghĩ lại rồi,
tôi đã cho người tìm khắp nơi mà không thấy bà, nay may thấy rồi, bà hãy về nhà
cùng tôi để sống những ngày cuối đời bà nhé.
- Tôi không còn mặt
mũi nào về với ông nữa. Ông không cần thương hại tôi!
Cuối cùng không làm
thế nào để bà ta nguôi tủi hổ, ông đành quay về một mình. Ông sai người theo
dõi, chu cấp cho bà vợ già khốn khó, nhưng bà kiên quyết không nhận một thứ gì.
Mãi sau đến hàng năm,
có người bày cho ông , bảo thằng con đi tỉ tê với mẹ nó. Không ngờ kế ấy lại
thành công.
Qua bao sóng gió gia
đình ông lại được xum họp mặc dù nó không còn toàn vẹn, tròn trịa như xưa nữa.
Hà
Nội, 2023.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét