1.
Tôi với hắn cùng được xếp là hạng thợ nhọ
đít(1), ngồi bệt xuống đất rồi. Xấp xỉ tuổi nhau. Biết nhau từ lúc còn bú mẹ. Luôn
cặp kè nên bên ngoài ai cũng tưởng là hợp nhau lắm, nhưng thực tế lại hay “cắn nhau như chó với mèo”.
Bọn tôi ở chung với nhau trong một gian
kho cũ mượn tạm của người quen, thành ra cũng tiện. Chủ thì đỡ mất tiền thuê
người trông kho, mình lại không tốn tiền thuê chỗ ở, tháng tháng cũng tiết kiệm
được ít tiền tiêu vặt.
Ăn cùng mâm, ngủ cùng giường nhưng nghĩ
ngợi thì chẳng mấy khi giống nhau. Các cụ thì hay nói chữ theo kiểu của mấy ông
đồ gàn là “đồng sàng dị mộng”(2). Nhưng rồi đâu cũng vào đấy, bởi có việc gì to
tát đâu mà xảy ra xung đột cơ chứ!
Công việc, ăn ở thì ngày nào cũng như
ngày nào, đến nỗi gặp nhau không buồn nhìn, nhưng vắng nhau lại thấy thiêu
thiếu!
Hắn đã đoảng lại vô
tâm, tôi thì hay soi mói rồi suy diễn.
Có lắm cái chúng tôi
vặc nhau chỉ vì những chuyện không đâu:
- Làm đéo gì mà cứ
rình mò đằng sau người ta như thằng ăn trộm thế?
- Không rình thì làm
sao biết cậu đang định giở trò gì!
- Đồ cám hấp! Thế cậu
biết tớ đang định giở trò gì?
- Chẳng làm cái đéo gì sất!
2.
Sáng sớm hôm ấy hắn lảng ra chợ mua bánh
cuốn về ăn. Lúc hắn bảo tôi ra ăn. Vì không bảo trước nên tự ái tôi nói:
- Tớ không ăn.
- Sao không ăn?
- Không ăn tức là không ăn!
- Không ăn thật à? Thế thích ăn cái gì?
- Bánh đúc!
- Mai mua bánh đúc.
Hỏi thế rồi hắn ngồi tem tẻm một mình
đánh hết gần nửa cân bánh cuốn và hai lạng chả béo ngậy. Hắn nhơn nhơn tự đắc,
nhưng sau đó có vẻ đầy đầy, cứ ợ lên, ợ xuống, thỉnh thoảng lại liếc trộm về
phía tôi như muốn nói gì đấy nhưng thấy tôi thờ ơ, nên cuối cùng hắn cũng không
hỏi nữa. Đến trưa tôi nấu cơm có canh chua là món hắn thích nhất thế mà khi gọi
ra ăn, hắn chẳng nói, chẳng rằng ra đầu ngõ, ngồi xổm xem trẻ con đánh đáo.
Mãi tối, hắn mua mấy củ khoai luộc về bảo
tôi ăn.
Tôi làm bộ vô tình:
- Bỏ cơm chiều, tối lại mua khoai về ăn
là sao?
- Thích thế!
- Này, mai cậu lại mua bánh cuốn về, tớ
sẽ pha nước chấm thật ngon có cả rau thơm Láng nhớ! Tôi tảng lờ.
- Muốn ăn thì mua mà ăn một mình!
- Sao thế!
- Chả sao với giăng gì sất!
3.
Đêm qua đã khuya đi đâu về, hắn gọi
toáng lên từ ngoài ngõ là nhà có khách.
Tôi dậy thì thấy vợ hắn từ quê ra thăm. Tay
xách, nách mang, dưa cà, khoai gạo và cả hai đứa con nhỏ, đứa lẫm chẫm đi, đứa
còn ẵm ngửa.
Hắn thì vui ra mặt, đon đả, tíu tít đun
nước pha chè.
Tôi uống với vợ chồng hắn chén nước,
ngồi một lát rồi biết là chẳng còn cách nào khác, phải tìm chỗ mà ngủ để nhường
cho gia đình hắn gian kho nhỏ với cái phản nhỡ độc nhất.
Hắn có vẻ ái ngại hỏi lấy lệ:
- Đi đâu đấy, bây giờ đã khuya rồi?
- Khuya cũng phải đi chứ biết làm sao?
- Ừ thôi, thông cảm nhé!
Sáng sau hắn ra sân thấy tôi nằm trên
bãi cỏ tít ngoài ngõ, đầu gối lên gốc cây xà cừ.
Hắn cởi áo đắp lên người tôi. Tôi lờ đi
như không biết.
4.
Hắn làm phụ nề trong một công trường xây
dựng, ở đấy có tay tổ trưởng đã đểu, hay quịt tiền công thợ lại dâm dê, cứ sểnh
ra một cái là lại rình nhìn trộm mấy đứa con gái tắm chuồng trong con mương gần
đấy. Hôm bị bọn nó phát hiện, đuổi đánh. Chẳng hiểu mô-tê răng-rứa gỉ, hắn cũng
cứ phăm phăm xông ra can gián. Bị nửa viên gạch vào đầu, máu me lênh láng,
nhưng vẫn cố nghển cổ lên cãi:
- Sao lại vô lý thế! Nó nhìn thì có mòn
tí nào của chúng mày không?
- Thế nếu vợ cậu tắm có đứa nhìn trộm
thì sao?
- Đập cho què luôn!
- Thế thì chỉ của mình mới giữ à?
- Tất nhiên!
- Chả trách vỡ đầu cũng phải!
5.
Một chiều khi tôi đi làm mãi tận làng bên
về hơi muộn, tới nhà thì thấy có một bà lão ăn mày đang ngồi ăn cơm cùng hắn.
Tôi hỏi:
- Quen
à?
- Không.
- Thế
làm sao lại đưa về đây?
- Thấy
đi xin ăn mà nói không ra hơi. Hỏi mới biết là hơn hai ngày rồi không có miếng
gì vào bụng.
- Đêm
nay để bà ấy ngủ ở đâu?
- Trên
phản chứ còn đâu nữa! Tớ mới cậu nằm ngoài hiên, đã có mấy vỏ bao xi-măng tớ mang
ở công trường về.
Tôi nhìn hắn hơi ngỡ ngàng, nhưng trong
lòng thì chấp nhận.
- OK!
Sau đó hắn bàn bạc với tôi hay là để bà
lão ở lại đi chợ nấu cơm cho hai thằng!? Mình chỉ việc đi làm về tắm táp xong
là đã có cơm ăn, chẳng sướng hơn hay sao?! Tôi đồng ý ngay. Nhưng còn chỗ ở cho
bà lão thì loay hoay mãi mới giải quyết được.
Thời gian sau mới biết bà ta ở ngay làng
bên, chẳng may gặp cảnh về già còn bất hạnh, có thằng con mất dạy nghiện hút,
lấy vợ rồi đuổi mẹ đi ăn mày.
Hắn cay lắm, tìm sang nhà bà lão gây sự
bị vợ chồng thằng mất dạy kia đánh cho một trận nhừ tử.
Tôi đùa hắn:
- Tưởng thời Séc-văng-tét mới có
Đôn-ki-hô-tê(3), thế mà không ngờ Đôn-ki-hô-tê lại ở cùng mình, ăn cùng mình,
ngủ cùng với mình đấy!?
6.
- Ngoài xóm có người khoán làm vệ sinh
vườn tược cả cái trang trại rộng lắm.
Hắn về rủ tôi cùng làm. Tôi đồng ý, hắn
nói luôn:
- Tớ
tìm ra việc, cậu phải trả thù lao và chênh lệch.
- Được
rồi, thế bao giờ làm?
- Ngay
ngày mai.
- Thù
lao 10% cộng chênh lệch 10% nữa, tức là tổng tiền có bao nhiêu, tớ 60% còn cậu
40%.
- Tức
là cậu gấp rưỡi tớ?
- Ờ,
đúng rồi!
- Ăn
đéo gì mà ăm lắm thế?
- Có
làm không, để gọi thằng khác!
- Đéo
làm!
- Thế
rút xuống còn 45% - 55% được chưa?
- Rồi.
7.
Bình thường hắn ăn khỏe, làm không khỏe
hơn tôi là mấy, nhưng cũng chẳng yếu hơn nhiều. Được cái chịu khó, chăm đi chợ,
nấu ăn, phải cái hay ăn quà vặt ngoài hàng. Có lần có người quen đến chơi giữa
chừng, tôi thấy hắn đã đi chợ từ sáng rồi, sợ thiếu thức ăn, nên đi ra định mua
thêm cái gì đó, thì thấy hắn đang ngồi ở hàng bánh đúc, đánh tem tẻm hết ba,
bốn tấm ngon lành. Tôi bảo mua thêm cái gì đó để đãi khách, hắn gật đầu rồi vẫn
ngồi ăn tì tì.
Tôi nói:
- Ăn
nhiều thế thì tí nữa ăn làm sao được cơm?
- Không thành vấn đề (In ni a pa đờ Prô-blem)(4)
- Hắn quen mồm thêm cả tiếng Pháp vào. Làm tôi chợt nhớ ra là hắn đã tốt nghiệp
Trung học Giao thông từ hai chục năm trước. Lúc hắn mới mười chín tuổi đã được
đề bạt là Phó ty Giao thông. Một hôm hắn nóng tiết đánh ông Trưởng ty một bạt
tai rõ đau, chỉ vì ông này đã bắt nạt một nhân viên cấp dưới, rồi phủi quần bỏ
ra bên ngoài làm tự do, can ngăn kiểu gì cũng không được.
Nghĩ đến đó vừa thấy là lạ, vừa nể nể thành
ra ít để ý đến nhược điểm của hắn nữa. Vì vậy chúng tôi vẫn là một đôi tuy
không hoàn hảo, cũng vẫn là một đôi gắn bó hơn hai chục năm rồi!
Làm gì cũng cùng, ăn ở cũng cùng, tuy
thi thoảng cũng hục hặc tí chút.
8.
Chuyện cũ kể lại, hắn tát lão trưởng ty,
rồi phủi đít quần bỏ về, thì lúc ấy cán bộ kỹ thuật còn ít lắm, còn quí lắm. Cụ
Giám đốc Nha Giao thông Bắc Việt, Đảng viên Quốc dân đảng duy nhất có chân
trong Quốc hội từ khi nhà nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa mới được thành lập năm
1946, mới phải lọ mọ đến nhà mắng cho hắn một mẻ, rồi bảo:
- Bây
giờ anh có hai lựa chọn:
a-
Một
là đi tù vì tội hành hung cấp trên và tự ý bỏ việc nhà nước.
b-
Hai
là trở về cơ quan đi làm ngay ngày mai!
Tất nhiên là hắn chọn cách thứ hai.
Người ta phải đổi “xừ” trưởng ty cũ đi chỗ khác cho êm chuyện. Vì vậy khi về
hưu, lương hắn khá cao, người ta luôn lấy cái mốc cao nhất trong thời gian công
tác để tính lương hưu, mà bét ra hắn cũng đã từng là Phó trưởng ty, chứ có phải
cứt đâu. Thằng em tôi tốt nghiệp Bách khoa mười năm trước mà lương chỉ bằng già
nửa lương hắn. Tuy lương hưu cao so với người khác thế vẫn không đủ nuôi vợ
con, nên hắn phải tìm việc làm thêm.
Ngoài cái kỹ thuật làm ở bàn giấy, hắn
chỉ còn biết mỗi việc là đi làm phụ vữa.
Bình thường hắn là người phóng khoáng,
ăn hôm nay không lo đến ngày mai. Nhưng khi hết tiền cũng vẫn đàng hoàng chứ
không sút mút như người khác.
Hôm nọ, có người từ quê ra thăm, hắn dám
sang hàng xóm vay tiền mua đồ ăn hết phăng cả tháng lương. Mấy hôm sau thấy tôi
đi làm xa về, hắn mừng lôi chai rượu ra, rồi lục tung cả chạn vẫn không còn có
cái gì đáng đem ra làm mồi nhắm. Lúc sau hắn cười hề hề bê bát tôm rang ra cùng
ngồi nhâm nhi với nhau.
Thấy cái cung cách ấy nó vừa “chân chất nhà
quê”, lại vừa đáng yêu thế nào ấy.
9.
Năm trước có ông anh rể hắn đã từng làm
Tỉnh trưởng một tỉnh cỡ trung ở Miền Nam thời Việt Nam Cộng hòa từ Mỹ về thăm. Ông
ta mở va-li quần áo ra bảo hắn lấy mấy bộ mà dùng, hắn lắc đầu từ chối, nói là
làm lao động dùng quần áo này không tiện. Sau ông ta cứ nài nỉ mãi, hắn nhặt
một bộ, mà chiếc áo sơ-mi có đôi khuy măng-sét(5) mạ vàng long lanh rất đẹp.
Lúc ông ta về, tôi bảo:
- Đem
bộ khuy này ra hàng vàng mà bán chắc được khá tiền!
Hắn cười bảo:
- Đồ
nhựa mạ thì hàng may nó cũng đấm thèm vào, nói chi đến hàng vàng!
- Nhựa
mạ à? Tôi ngạc nhiên hỏi.
- Cầm
lên xem thì biết! Tớ nể lấy một bộ cho ông ấy đỡ nghĩ, cứ mời mọc nhiệt tình mãi,
phiền!
- Thì
ra vậy!
10.
Hôm rồi tôi bị cúm rất nặng, gần như mê
man, bất tỉnh. Hắn chạy đôn, chạy đáo chăm sóc làm tôi thấy thật cảm động. Mấy
hôm sau đã đỡ mệt tôi mới được bà lão giúp nấu cơm cho biết là hắn đã phải vay
mượn khắp nơi mua thuốc men và cái ăn bồi dưỡng cho tôi.
Thế mà lúc tinh tỉnh tôi nói lời cám ơn,
không ngờ hắn nổi cáu mắng nhiếc không tiếc lời.
Thật đúng câu:
“Ai ơi, mật ngọt chết ruồi, những nơi
cay đắng là nơi thật thà”.
Các cụ cũng có nói: “Bán anh em xa, mua
láng giềng gần” cấm có sai bao giờ!
Hà Nội, 2018.
(1)
Nhọ đít: Làm tự do, không có nghề chuyên
môn, gặp gì làm nấy.
(2)
Đồng sàng dị mộng: nghĩa đen là ngủ
chung giường, nhưng làm mộng khác nhau. Bên ngoài có vẻ gắn bó, nhưng tâm tư
chí hướng khác nhau.
(3) Đôn-ki-hô-tê: Don Quijote (tiếng Tây Ban Nha: Don Quijote de la Mancha / Don Quijote xứ Mancha là tiểu thuyết của văn sĩ Miguel de Cervantes
Saavedra (1547-1616).
(4)
In ni a pa đờ prô-blem: Il n’y a pas de problème:
không vấn đề gì (tiếng Pháp).
(5)
Măng-sét: Tay áo sơ-mi loại sang – Manchette (tiếng
Pháp)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét