tháng 1 25, 2018

Vợ mình tài thật!

Là thằng con trai út ra đời trong sự chờ mong của cả dòng họ nên tôi được mọi người quan tâm hơi quá đáng cũng là lẽ thường tình. Nhưng khổ một nỗi là cái lá số tử vi mà bố lấy cho lúc chào đời lại cực kỳ thảm hại. Nó đã chỉ ra cái số phận người không ra người, ngợm chẳng ra ngợm của tôi. Sao chiếu mệnh thì toàn là những ngôi nhỏ li ti, mờ mịt chiu rúc dưới những đám mây đen dày đặc, chẳng mấy khi được thò cổ ra để ngó bất cứ thứ gì. Nhưng do bản tính ngang ngang từ lúc chào đời, tôi lại “đếch” quan tâm đến mấy “ông sao” chết tiệt và đen đủi ấy cho lắm.  
Tuy nhiên sau này lớn lên đến lúc đã già khú, chiêm nghiệm mãi mà vẫn chẳng hiểu ra làm sao, bởi bất kì cái gì thuộc về tôi cũng đều trục trặc và lận đận hơn hẳn ở người khác.
Hóa ra cái vận đen chết tiệt ấy là có thật, nó đã bám riết lấy tôi chẳng chịu rời cho đến tận bây giờ. Cũng bởi từ bé chẳng thằng chó nào dạy khôn và điều hành được tôi, nên nếu không “thịt” ngay được thì chúng nó cũng lăm lăm đẩy tôi vào chỗ chết! Chẳng có lần đi công tác nào mà bọn nó không “nhồi” tôi vào nơi nguy hiểm! Chẳng biết có số mệnh thật hay không, mà khi vào chốn đầy trời bom đạn, tôi đã cố tình không chui xuống hầm trú ẩn để xem nó ra thế nào?! Suốt bảy, tám năm nằm ở những vùng chiến sự ác liệt nhất, nơi máy bay Mỹ cày xới “kỹ càng” nhất tôi vẫn không “dính” vết nào. Thế có “chợn”(1) không?!  
Trong khi hai ông Kỹ sư làm cùng cơ quan tôi, mới vào tuyến lửa lần đầu đã “phăng teo”(2) ráo trọi!.
Vì thế tôi thường “coi trời bằng vung”, hay khoác lác với bạn bè:
-   Tao là thằng trời đánh không chết!
Lâu dần mọi người cũng quen với cái lối bốc phét “một tấc đến giời”, nên không ai thèm chấp. Tôi lại càng tưởng mình ghê gớm lắm, càng ngày càng nghênh nghênh.
Khi nghiêm túc suy nghĩ lại, tôi thấy mình có hàng tá tật xấu, nhưng chắc cũng phải có vài ba cái tàm tạm được nên đến giờ vợ con vẫn chưa tống khứ ra khỏi nhà!  
Lúc trẻ, còn đang đi làm, cũng đôi lần bị vợ đay nghiến:
- Chúng nó “tởm lợm” gấp mười lần ông, nhưng do khéo léo, nhẹ nhàng, nên vẫn che đậy tốt, vẫn vơ vét được nhiều lợi lộc, lại không làm cho vợ con phải khổ. Trong khi đó ông cứ bóc trần ra trước mắt thiên hạ như củ hành lột vỏ. Chưa đáng ghét, người ta đã ghét! Chưa muốn tẩy chay(3), người ta cũng phải tẩy chay!  
Ở đời, ai cũng nên thỉnh thoảng nhìn vào gương xem cái mặt mình thế nào! Đằng này lúc nào ông cũng cứ vác mặt lên như cái mặt con nghê trên nóc đình thì ai mà ưa cho được!!!
- Biết rồi! Biết rồi! Nhưng tính cách của tôi nó đã “thâm căn, cố đế”(4). Muốn thay đổi, một chốc, một nhát làm sao mà thay đổi cho được?!
- Đã biết thế thì cũng phải cố mà sửa dần đi, chứ cứ “cùn” như ông, thì có nói nữa cũng khác gì đánh bùn sang ao?
- Thôi không phải nhiều lời, ngày mai tôi mua cân hoa quả sang chơi bên thằng Bình trưởng phòng mới, ve vãn dăm câu để lấy chỗ đi lại.
- Hay dọn sang ở hẳn bên ấy, giặt quần cho vợ nó mà tiến thân!
- Xuôi không được, ngược cũng không xong! Biết thế nào để bà vừa ý bây giờ?
- Ông cứ sống đúng với thằng người thật của ông, đéo việc gì phải biến mình thành chó để mà cầu xin ân huệ!
- Khó thật, khó thật! Làm người lương thiện chẳng dễ dàng gì! Muốn làm người tử tế càng gặp nhiều trắc trở.
- Ông còn nhớ thằng Ngọc, thằng Khắc cùng làm phòng Cầu với ông, đợt vợ thằng Trọng trưởng phòng Nhân sự đẻ, đã sang nhà hầu hạ vợ chồng nó mấy tháng giời. Sau đó được thằng Trọng cho đi Đức mấy năm, về chả giàu nhất khu Tập thể Cầu Giấy là gì!
- Làm gì chả nhớ! Nhưng tôi không làm được như bọn nó! Sống như thế khổ lắm, có khác gì con chó!  
- Chó có khoác áo gấm cũng vẫn cứ là chó. Lúc ở Đức về mỗi thằng đem hơn 10 cái mô-tô Simson, mười mấy cái đầu máy khâu, xe đạp thì không kể. Nhưng chỉ ít lâu sau, chúng lại nghèo đi như cũ. Bao nhiêu của cải nhét vào mấy “cái tàu há mồm”(5) sao cho xuể được, khi cả nhà chúng chỉ toàn quân ăn tàn, phá hại! Cuối cùng chúng vẫn chỉ là mấy con chó ve vẩy đuôi trước mặt thiên hạ. Hèn hạ và đáng khinh.
- Thực ra bọn chúng cũng chỉ là những kẻ đáng thương, cũng muốn làm người đàng hoàng, tử tế đấy nhưng vì không có năng lực, đành phải bò bằng bốn chân thì mới sống được. Không mấy khi dám đứng thẳng lên.
- Lúc ở Đức mới về chúng chả đứng lên bằng hai chân sau đấy thôi, lúc ấy chúng còn cao hơn tất cả mọi người và chúng đã nhìn thiên hạ bằng nửa con mắt!
- Thế nhà chúng nó chả lẽ lại không có cái gương nào để soi mặt vào à?
- Ông có thấy con chó nào soi gương không hả, đồ hấp!
***
Đến bây giờ đã già lắm rồi, quả thật tôi cũng chưa thấy con chó nào soi gương cả, thì ra vợ mình nó khôn ngoan và từng trải hơn mình nhiều lắm!
Điều quan trọng hơn cả tôi rút ra trong cả cuộc đời dài đằng đẵng của mình là không nên gọi mọi vật, mọi thứ bằng cái tên thật của nó. Đã có chuyện Tiếu lâm xưa khuyên người ta dùng những mỹ từ để gọi mọi việc, thí dụ: - “Đi ỉa thì nói là đi hái hoa đấy thôi”.
Như bọn người chó, gọi nó là lũ chó, nó chả vạc mặt ông ra! Thằng ăn cắp mà bảo nó là thằng ăn cắp là nó điên lên ngay. Những thằng tham quan, ô lại, có ai dám gọi là “đồ ăn bẩn” trước mặt chúng nó không? Nó chả cho tay chân “giã giò” bét gí ra như tờ “pơ-luya”(6) ấy chứ!
Ra bến xe thường bị “cò mồi” săn đón. Không muốn bị “chăn dắt” thì phải biết cách khước từ khéo léo nếu không cũng dễ bị bươu đầu, mẻ trán!
Có nhiều khi đang nói chuyện với ai, còn mải nghĩ, chưa chọn ra kịp những từ phù hợp, để người nghe dễ chấp nhận và nhất là để họ không tự ái sủi sùng sục lên, tôi thường ngập ngà, ngập ngọng như đang “ngậm hột thị”(7).
Thấy thế, vợ tôi thường chỉ bảo:
- Làm sao mà cứ phải “ậm à, ậm ọe” mãi thế? Chưa tìm được từ nào thích hợp thì lấy tay chỉ xuống dái sau đó chỉ vào cổ mình, rồi bảo với người ta rằng:
- “Tôi còn đang cố nuốt trôi “nó” xuống, nên chưa “ọe” được ra ngay bây giờ”!
Suy đi, nghĩ lại tôi thực lòng thán phục vợ minh.
-   “Vợ mình tài thật, tài đến thế là cùng. Tiên sư anh Tào Tháo(8)”!

Hà Nội,2018.
(1)   Chợn: Có cảm giác sợ lạnh người, khi gặp nguy hiểm.
(2)   Phăng teo: Bị cắt bỏ, bị hỏng hẳn.
(3)   Tẩy chay: Cắt bỏ giao tiếp mọi mặt.
(4)   Thâm căn cố đế: Rễ sâu bám chắc, khó thay đổi.
(5)   Tàu há mồm: Tàu quân sự dùng để đổ bộ quân đội.
(6)   Giấy pơ-luya: Giấy mỏng để đánh máy (Pelure - Tiếng Pháp)
(7)   Ngậm hột thị: Ấp úng, nói không thành lời.
(8)   Tào Tháo: Danh tướng đầy mưu lược thời Tam Quốc. (mượn một câu trong truyện ngắn “Đôi Mắt” của Nam Cao).

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét