Hơn một năm làm Tư vấn Giám sát mười cầu lớn trên
đất Lạng Sơn. Ở gói V mà tôi công tác, có hai bác già cùng văn phòng. Tuổi tác
hơn tôi đã đành, chức vụ khi còn đang làm việc cho nhà nước của hai bác cũng đều cao “lên đến
đỉnh”. Cụ Hòa “khan” nguyên là Giám đốc sở Xây dựng Hà Nội, còn ông Soa nguyên
là Bí thư Đảng đoàn Viện Thiết kế. Nhưng chẳng hiểu vì lý do gì mà Ban Quản lý
Dự án lại cứ nhất định “gí” tôi “chân” Tư vấn trưởng.
Tôi cũng đã “biết thân”, từ chối năm lần, bảy lượt
nhưng vẫn không sao thoát được. Nhận mà trong lòng vẫn cứ “lo ngay ngáy”. Quả
thật nỗi lo sợ vu vơ ấy chẳng “vô lý” chút nào.
Đầu tiên là lời ra tiếng vào:
- Đã không có Đảng, chẳng có tý chức vụ nào, lại
không phải là nhiều tuổi nhất gói, mà “lại đòi” chỉ huy chúng tớ à?
- Thử xem rồi “trụ” được bao lâu!?
Mà khốn khổ cái chức vụ “tư vấn trưởng” “hữu danh vô
thực” này y hệt như cái “thùng rác” công cộng, chứ có hay hớm gì đâu:
* “Sếp”(1) trực tiếp lúc ấy là Kỹ sư hiện trường
Ichiro Tanaka, người Nhật, cần gì, gọi vào sai bảo.
* “Sếp” bực bõ gì, gọi vào mắng mỏ và trút giận!
Thậm chí lỗi của người khác, mình cũng vẫn bị gọi vào mắng như thường.
* Ngay như cô đầu bếp có “khúc mắc" gì cũng tìm đến
tôi “tâm sự” và “đòi giải quyết” cho bằng được. Việc “sếp” bắt cô ta đi khám
phụ khoa, rồi lại cái thói quen của “sếp” đang tắm mà cứ “nhông nhông” chạy ra,
chạy vào tự nhiên như ruồi, trong khi cô ta đang dọn bếp ngay cạnh đó (“Cứ y
như gợi ý ấy!” Đấy là lời cô ta nói).
* Còn nhà thầu thì tất nhiên rồi. “Hỉ”, “Nộ”, “Ai”, “Lạc”,
bất kỳ cái gì cũng tìm “tư vấn trưởng” để “cằn nhằn và nạt nộ”! Khi họ hài lòng
thì không sao, những khi không hài lòng như vụ ông Huy “Tiến sỹ” từng dạy trường
Đại học Xây Dựng, “ninh cháo điện thoại” với “cô bồ nhí” ở Sài Gòn mỗi tối mấy
tiếng, làm cho bảng thanh toán tăng tếu lên(2), gấp rưỡi lương của cả đội thi
công ba, bốn chục con người thi công cầu Mai Pha.
Ông Thuận Tổng Giám đốc Điều hành Dự án bên Nhà thầu
tức “sùi bọt mép”, chạy sang la lối om sòm đến lạc cả giọng, y như ăn nhầm phải cả một nồi khoai ngứa.
Đủ các thứ phiền toái, thế mà lương của tôi có hơn
các ông làm cùng Văn phòng xu nào đâu!
Nhưng đã nói đi cũng phải nói lại! Bởi cũng có vài
ba người sợ bóng, sợ gió cái “hữu danh vô thực” ấy. Nhà thầu, hết giờ làm việc
thì rình đón “tư vấn trưởng” đi ăn, đi Ka-ra-ô-kê(3) cho bằng được, còn mấy bác
già Tư vấn ở cùng tổ lại cũng thích rủ “tư vấn trưởng” đi chơi gái.
***
Từ xưa đến giờ, chẳng có thằng đàn ông
nào không thích gái. Ngay đến mấy nhà tu hành đức độ cao chót vót cũng còn ham
“mò mẫm” nữa là!
Như bác Hòa từng làm đến Giám đốc
mà còn phải thốt ra là:
- Tôi tuy không ẩn tuổi “Lợn”, vợ tôi cũng
không ẩn tuổi “Hùm”, mà chẳng hiểu sao khi đứng trước mặt vợ, tôi cứ “ấp a, ấp
úng như ngậm hột thị”. Bà ấy chỉ cần đằng hắng nhỏ một cái là “linh hồn đã vãi
ngay ra” và rồi có cái gì ở đâu cũng “tông tốc” lôi ra khai cho bằng hết.
Tôi từ lúc sinh ra đã nhút nhát, thường
lẩn thẩn nghĩ mình đã có tuổi, lỡ như có chuyện gì thì ăn nói thế nào với mọi
người chung quanh, nhất là với bà vợ già!
Cứ thử nghĩ mà xem, bà vợ tôi mà biết là
tôi đã đi chơi gái thì “ôi thôi, còn đâu đường về quê mẹ”! Vì thế có những tối
hai ông bạn già rủ rê kiểu gì, thậm chí còn hứa là sẽ “bao cho miễn phí”, tôi
cũng chưa lần nào dám mạnh dạn “theo hầu các chiến hữu”.
Tuy vậy “nghề chơi cũng lắm công phu”, đôi khi cũng
gặp vài sự cố hy hữu xảy ra như “gái” mò vào tận khu nhà của Tư vấn để đòi tiền
“bo”(4) như lời hứa của mấy “sếp” lúc đang được em ôm trong lòng cùng nhau bồng
bế nhau bay “lơ lửng lên chín tầng mây”.
Bảo vệ làm um lên. Nhưng rồi chuyện đâu lại vào đó,
có vấn đề gì to tát đâu! Lần nào các “sếp” cũng hứa sống, hứa chết là lần này
xin chừa, nhưng lần sau vẫn vậy.
Cụ Tú Xương xưa chẳng đã nói:
“Một trà, một rượu, một đàn bà,
Ba cái lăng nhăng nó quấy ta.
Chừa được cái nào hay cái đó!
Có chăng chừa rượu, với chừa trà!”
Thành ra hai ông bạn Tư vấn già vẫn chứng nào tật
ấy. Bảo vệ lại vẫn làm um lên. Cả Văn phòng lại được cười một trận cười ngả
nghiêng “không phải mua vé vào cửa”. Hai cụ vẫn đều đặn mò mẫm tìm đường lên “cõi
niết bàn”, chứ không phải là tìm đường cứu nước đâu ạ!
Nói như cụ Tú xưa là rất chí lý, làm sao mà chừa
được! Mà chừa để làm gì?
Bởi vì:
Chơi đi kẻo nữa "về" già!
Ngồi trên nóc tủ, ngắm gà khỏa thân.
Hà Nội, 2016.
(1)
Sếp: khẩu ngữ từ cũ, nghĩa cũ: Chef:
tiếng Pháp: người đứng đầu cơ quan.
(2)
Phí điện thoại nhà thầu phải trả cả cho
Dự án và cả cho Tư vấn dùng
(3)
Ka-ra-ô-kê: Tiếng Anh Karaoke: Hát theo
lời bài hát trên màn hình, có nhạc đệm thu sẵn.
(4)
Tiền bo: Tiền thưởng thêm. Pourboire:
tiếng Pháp
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét