Đó là đứa cháu nội đích tôn duy nhất của tôi. Từ khi sinh cháu bị
bệnh tự kỷ không chữa được hết bệnh và theo lời thày thuốc thì phải chung sống
với nó suốt đời. Năm nay cháu mới mười tuổi. Có đi học, nhưng theo lớp, theo
bạn rất khó khăn, được cái cực kỳ thông minh nhưng lại rất hay tủi thân.
Trước đó một thời gian khá lâu như đã có linh cảm thấy sự tan vỡ
của gia đình, nên nó hay hỏi ông bà những câu:
-
"Bố mẹ cháu chẳng chịu
nói chuyện với nhau, có khi nào bố mẹ cháu bỏ nhau không hả ông?"
Hay:
- “Bà ơi thế li dị là gì hở bà?”
- “Li dị là không ở với nhau nữa, là bỏ nhau cháu ạ.”
- "Bà ơi, thế bố mẹ cháu ly dị, thì cháu sẽ ở với ai hả
bà?"
- “Cháu ở với ai là tùy bố mẹ cháu, nhưng ở với bố thì thiếu mẹ, mà
ở với mẹ thì thiếu bố!”
Một hôm cùng cháu vào chơi trong trang trại của ông em vợ tôi
trong Hà Đông, tôi thấy nó hì hục đào đất rồi giâm một cành cây xuống hố. Xách
nước tưới tắm như tưới cho một cây đang mọc tốt trong vườn.
Thấy tôi đến gần nó ngước lên hỏi:
- Ông ơi, cháu trồng cành này
xuống, liệu nó có sống không hở ông?
Tôi thương cháu đành an ủi nó:
- Cháu giồng một cái cây đã
khó sống rồi, bây giờ giâm một cành cây thì lại càng khó sống hơn. Nhưng nếu
cháu có niềm tin thì cũng có khi cành cây vẫn sống!
- Cháu trồng cái cành này, cầu
mong cho nó sống.
Ngừng một lúc nó nói:
- Cháu cũng cầu mong cho bố mẹ
cháu đừng bỏ nhau!
Tôi đã vội quay đi để mình không chảy nước mắt trước cháu. Tôi
cũng thầm cầu mong như nó, cầu mong cành cây kia sống được, cầu mong cho gia đình cháu
không tan vỡ.
Nhưng rồi sự việc đau lòng ấy vẫn xảy ra.
Hôm bố mẹ chúng đưa nhau ra tòa, hai chị em nó đã khóc, nhưng chỉ
khóc rấm rứt, trong khóe mắt đầy vẻ van vỉ, cầu mong người lớn hãy nghĩ lại.
***
Từ đấy nó càng thêm lầm lì ít nói hơn, thường ra ngồi một góc
vắng, mắt nhìn xa xăm, vô cảm.
Thật tội nghiệp! Thật đau lòng!
Không biết cuộc đời của cháu sau này sẽ ra sao khi tôi không còn
nữa.
Hà Nội, 2016.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét