Nhà tôi thấp,
nên mưa lâu,
lần nào cũng ngập.
Nước cống rãnh tràn vào, thối hoắc,
giường kê
cao, bàn ghế cũng kê cao.
Ở trong nhà, mà như ở trong ao,
một cái ao
tù đầy rác rưởi!
***
Nhìn thằng cháu ngủ trên bàn, đã
tội,
con chó con
cũng rón rén ngồi bên.
Đã mấy
ngày rồi, mưa vẫn cứ liên miên,
nước còn
ngập đến đâu nữa nhỉ?
***
Tép tôm thì phen này thỏa chí,
luồn vào sâu
đến tận thâm cung.
Quăng mình khoe những khéo, cùng
khôn,
mắt lấp lánh bao ước mơ cháy bỏng!
Đội trên đầu một ‘‘bọc phân đen sẫm’’,
ôi ước mơ
phường giá áo túi cơm!
***
Ta vẫn cứ phải sống chung,
trong cái ao
tù
nước thối hoắc
đen ngòm!
Hà Nội, 2008.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét