tháng 3 26, 2014

Căn hầm

Hôm nọ anh em chúng tôi học lớp Cầu đường 61B Đại học Bách Khoa Hà Nội, hẹn gặp nhau sau bốn nhăm năm xa cách. Thôi thì hàn huyên đủ mọi thứ chuyện, nào ai mất, ai còn, vợ con ra sao, sức khỏe thế nào, thành tích và thăng tiến trong đời nữa.
Cùng tổ 5 với tôi, có ông Nguyễn Bá Thiện, tốt nghiệp là nhập ngũ ngay, đến lúc về hưu được phong hàm đại tá. Trước lúc nghỉ hưu, ông được cử đi Liên-Xô và có công lớn là “chép trộm” được công thức tính toán và kết cấu làm hầm chống bom nguyên tử, về để xây dựng hầm bảo vệ thi hài lãnh tụ. Hầm xây xong, ông ta được tặng thưởng huân chương cao nhất của nhà nước và được đưa vào diện đề bạt lên tướng.
Huân chương và tiền thưởng thì được lĩnh, nhưng tướng thì “không”!
Bởi huân chương và bằng khen thì chẳng ảnh hưởng đến ai! Còn tướng, thì động chạm đến nhiều “thứ” lắm, phải có vây cánh và phải đủ mạnh mới “trúng được”!
Khi biết chuyện trên, tôi có hỏi ông bạn già:
- Cái hầm mà ông “chép trộm công thức bên Liên Xô” đã xây dựng và đã được kiểm chứng chưa?
- Phải xây xong rồi mới được khen thưởng và đề bạt chứ! Mà tiền thưởng cũng chẳng nhỏ đâu, trên trăm triệu đấy, cỡ hơn ba chục lạng vàng. Nhưng ngặt một nỗi ở Hà Nội chưa có quả bom nguyên tử nào ném xuống thì lấy gì mà kiểm chứng!
Ông bạn tôi còn nhấn thêm:
- Nhưng tôi xin đảm bảo với các ông là hầm được xây dựng đúng với tiêu chuẩn tính toán và kết cấu của Liên Xô đấy!
- Thế nếu Hà Nội bị ném bom nguyên tử thật! Thì chuyện gì sẽ xẩy ra? Tôi buột mồm hỏi bạn: - Mọi người đều chết hết cả. Chỉ còn lại căn hầm bê tông kiên cố và cái xác của ông lãnh tụ! Ai sẽ là người còn sót lại để tiếp tục trông nom cái xác ấy? Các vị “chủ trương cái vụ này” sao lại “sơ xuất” đến thế nhỉ?!   
- Ờ! Ông bạn tôi thảng thốt kêu lên! - Nếu hồi ấy ông mà “phản biện”(1) thì có lẽ tôi sẽ chẳng được thưởng gì sất!
- Xin lỗi ông, tôi chỉ buột mồm hỏi vậy cho vui, chứ không có ý gì cả!
Mặc dầu suýt nữa mới lên tướng, nhưng bọn tôi vẫn gọi ông là tướng Thiện!
***
Thế rồi vào một hôm mưa gió, không có việc gì làm, tôi quay ra ngủ liên miên. Chắc là do thiếu prô-tê-in(2) nên tôi đã gặp một cơn ác mộng thật khủng khiếp!
Tôi mơ thấy Hà Nội bị một quả bom nguyên tử rõ lớn ném xuống. Thành phố tan hoang, những công trình cao tầng đổ rạp về phía tâm nổ. Mọi người đều chết hết trong mọi tình huống và rất nhiều tư thế khác nhau. Có những cảnh khủng khiếp, như mất đầu, mất tay chân, xổ ruột, buột gan. Song có những cảnh lại rất nực cười, như bọn quan lại tham nhũng được ẩn nấp trong các boong-ke(3) kiên cố, chết do bị chấn động và nhiễm xạ nên vẫn toàn thây, đang phồng mang, trợn má để cố nuốt trôi nốt những gì chúng vừa cướp được của thiên hạ, thành ra trông chúng không giống như người, mà là cái “loài dị vật” gì gì ấy! Lại còn bọn tay chân bợ đỡ, chuyên nịnh nọt, cũng được chui trong hầm kín, chết trong tư thế còn cố thè lưỡi liếm đít quan trên, để cầu “tiến bộ”. 
Tôi cũng chết!
Hồn đang vơ vẩn bay theo gió. Chợt nhớ đến ông bạn suýt nữa được lên tướng của mình và cái hầm chống bom nguyên tử mà ông là tác giả và vì nó ông được giải thưởng cao nhất của nhà nước.
Hồn tôi phiêu diêu bay đến cửa hầm thì nhìn thấy nhiều vô kể những linh hồn khác. Quen có, không quen cũng có. Kẻ mất đầu, người mất mắt, mất mũi. Đang kêu rên, khóc lóc thảm thiết.
Cạnh cửa căn hầm được xây dựng cực kỳ kiên cố.
Vị Lãnh tụ, mặt mũi hồng hào, đang tươi cười an ủi:
- Đồng bào yêu quí! Sự hy sinh của đồng bào không hề uổng phí chút nào!
Ta, vị lãnh tụ kính yêu của các người vẫn được an toàn trong căn hầm bê-tông chống nguyên tử có chất lượng tuyệt vời này!
Ngay bọn Mỹ cũng đâu dám xả ngân sách, tiêu tiền thuế của dân một cách vô tội vạ như các “đồng chí” của ta, bọn chúng sẽ phải bái phục Viêt Nam chúng ta “dài dài” là cái chắc!
Ta thành thật tuyên dương và sẽ ghi công toàn thể đồng bào yêu quý của ta!
Giọng nói của Người cực kỳ ấm áp, truyền cảm và đầy mê hoặc. Làm cho người nghe cảm thấy vô cùng sung sướng, vô cùng hạnh phúc, quên ngay đi bao đau thương và mất mát mà mình vừa phải gánh chịu.
Quay sang phía phải, tôi nhìn thấy ngay cạnh đấy ông bạn Đại tá của tôi. Một tay bê cái đầu chỉ còn một nửa của mình, tay kia cầm tấm bằng khen cao nhất của nhà nước bị cháy sém nham nhở với tư thế rất tự hào!
Tôi còn đang phân vân không biết nên cười hay nên khóc nữa, thì bị ngay một cái vụt thật mạnh đập vào mông làm tôi choàng tỉnh giấc.
Tiếng gắt gỏng của bà “La sát” nhà tôi, khiến tôi ngồi bật dậy:
- Ngủ gì mà ngủ cả ngày như lợn thế! Lại còn “ngáy” sằng sặc như bị bóp cổ nữa chứ! Rõ chán mớ đời!
Mặc dù mông bị đau rát. Nhưng lại mừng vì chợt nhận ra là mình chưa chết. Mặc dù sống cũng chẳng khác gì lắm với con lợn! Mà có khi còn không bằng lợn ấy chứ! Lợn to béo còn bán được. Chưa bán cũng còn lấy phân bón ruộng! Mình có to béo mấy cũng chẳng ai mua. Phân thì không thể lấy để bón cây được!
Vì nó thối quá!
Rõ chán mớ đời!
                                                         Hà Nội, 2010.

      (1)   Phản biện: đánh giá chất lượng một công trình được đưa ra bảo vệ, trước hội đồng chấm thi
(2)   Prô-tê-in: protéine :sinh vật học, hóa học
(3)   Boong-ke: (bunker: tiếng Pháp) công sự phòng thủ kiên cố.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét