tháng 10 01, 2024

Yên - Truyện ngắn

          Sinh ra trong một gia đình nghèo, đông anh em, bố làm thợ mộc, đóng mấy cái chạn bát rẻ tiền và sửa chữa lặt vặt ngoài chợ. Nhưng Yên lại là một cô gái xinh đẹp và thông minh.

Học xong Phổ thông, cô thi vào trường Sư phạm khoa Anh ngữ.

Khi tốt nghiệp đại học Yên mới hai hai tuổi, nhận cái giấy chứng chỉ tốt nghiệp loại ưu về khoe rối rít với mọi người. Ai trong xóm cũng mừng, nhưng khi cô đem cái giấy chứng chỉ tốt nghiệp ấy đến Sở Giáo dục để xin phân công công tác thì mới biết, lúc bấy giờ Anh văn chưa có đất dùng, chưa ai cần đến tiếng Anh cả! Nếu chịu theo sự phân công của tổ chức thì Yên phải đi tận Lai Châu làm cô giáo Tiểu học

Gia đình cô nghèo nên không có tiền để chạy chọt.

Rồi cũng chẳng hiểu từ đâu mẹ dắt về nhà một anh Công an trẻ hứa chắc chắn là sẽ xin cho công tác ở Hà Nội nếu như bằng lòng lấy anh ta. Nghe đâu anh ta là con trai của một ông Viện trưởng nào đó. Nhưng lúc ấy do lòng kiêu hãnh của tuổi trẻ, đã từ chối cuộc tình trao đổi đó.

Ở nhà ăn bám bố mẹ gần năm trời. Không hộ khẩu, không việc làm với những lời day dứt không thôi của mọi người, đành xách khăn gói ra đi tìm việc. Và cũng thật may mắn vì có một anh bạn cùng lớp xin cho một chân phụ nề. Cô tìm đến thuê trọ ở gần công trường. Nói là thuê nhà, chứ thực ra là đến ngủ chung với bà chủ nhà goá chồng, già nua và nghèo túng. Hng tháng đỡ đần bà chút ít. Thế là ngày đi làm, tối về mệt mỏi, chán chường lăn ra ngủ như một khúc gỗ.

Rồi một hôm, trong khi đang xúc cát để trộn vữa tại công trường, thì chẳng may một cái dầm gỗ to trên dàn giáo rơi rầm xuống cạnh người cô. Tuy không bị thương nhưng vì sợ quá cô cũng ngã lăn ra bất tỉnh. Nghe tin ấy mẹ cô hớt hải tìm đến, khóc lóc van xin cô bỏ cái việc làm phụ vữa ở công trường, về lấy anh con trai ông Viện trưởng.

- Anh ta cũng là con nhà gia giáo, lại là Công an, có công ăn việc làm hẳn hoi. Con ạ, đời người con gái, thì lấy được tấm chồng để nương cậy cũng đã là phúc phận rồi. Con còn kén chọn cái gì nữa?

Những giọt nước mắt của mẹ, thêm lần hoảng hồn suýt chết hụt ở công trường làm cô dần mềm lòng ra. Lại do sự đi lại rất “cần cù” của chàng trai trẻ. Gần một năm sau, thì cô “đổ” và liền sau đó một đám cưới thật hoành tráng được tổ chức.

Một ngày đẹp trời cô về làm dâu một của gia đình ông Viện trưởng.

***

Trong cuộc đời các cụ nhà ta thường hay nhắc nhở: “ngày vui ngắn chẳng tày gang có nghĩa là: khi vui vẻ thì thấy thời gian trôi đi rất nhanh. Luôn nên nhớ rằng, điều may mắn, chuyện vui vẻ thường chỉ thoảng qua ngắn ngủi”.

Quả đúng là như vậy, cậu quý tử độc nhất vô nhị của ông bà Viện trưởng không chịu sống bình thường như bàn dân thiên hạ, cậu nghĩ rằng mình là người trời xuống trần để ban phước lành cho chúng sinh. Ý thích của cậu là ý thich của trời! Nhất là sau khi lấy được vợ đã xinh đẹp lại giỏi giang, thì việc gì còn phải kiêng cữ nữa. “Thích là nhích” như bọn trẻ thường hay nói thế.

Cái tương lai rực rỡ đầy hứa hẹn mà bao nhiêu người đến nằm mơ cũng chẳng dám tơ tưởng đến, đã bị cậu quăng vào sọt rác một cách hết sức vô tư, thoải mái.

Từ một Thiếu tá Công an, một Đảng viên, cậu bập vào ma túy, vào cả cờ bạc, cá độ. Thế rồi dù bố có là cây đa, cây đề đi chăng nữa cũng không sao che cho thấu những tội tày đình mà cậu phạm phải. Cậu bị cơ quan “lột truồng”, khai trừ ra khỏi đảng, đuổi cổ khỏi ngành. Rồi ông bà bố mẹ cậu cũng đã phải bán sạch cả nhà cửa để tránh cho cậu khỏi mất mạng khi bọn xã hội đen đến đòi nợ.

Lúc bố mẹ mất, cậu thành người vô gia cư, không nhà cửa, không một xu dính túi, nhưng do cậu từ lúc sinh ra đã được gia đình bao bọc “nâng như nâng trứng” vì thế tính cách của cậu cũng vô cùng “kiên định” không gì có thể thay đổi được, không kiếm ra tiền nhưng vẫn cờ bạc, cá độ, vẫn hút chích như thường!

Khi còn trẻ do không chịu theo học cái gì cho ra hồn, nên bây giờ cậu đành để vợ đi làm nuôi vậy.

Thương con Yên cố cắn răng chịu đựng. Nhưng sức chịu đựng của con người cũng chỉ có hạn. Thế rồi khi hai đứa con gái trưởng thành, cô đã xây dựng gia đình cho các con tử tế.

Trong một ngày đẹp trời, cô một mình tìm lên Yên tử thắp hương trước ban Phật rồi gieo mình xuống vực.

Bảy ngày sau người ta mới tìm được và đưa Yên lên, cơ thể cô dập nát hết cả, chỉ mặt cô là còn nguyên vẹn, trên môi như vẫn phảng phất một nụ cười và lạ sao trên tay cô vẫn nắm chặt một nhành hoa tím nhạt, màu hoa lúc sinh thời cô rất thích.  

 

                                                                                                        Hà Nội, 2024.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét