Hai ông bà giáo già cạnh nhà tôi thỉnh thoảng cũng căng thẳng ra trò. Nói là ông bà giáo thực thì chỉ có ông dạy học, chứ bà giáo, người ta gọi là gọi theo chồng, bởi bà mới học xong lớp bốn trường làng, từ bé chỉ làm ruộng lớn lên lấy chồng rồi theo ông ra tỉnh chứ đọc chưa thông, viết chưa thạo thì dạy được ai mà gọi là bà giáo?
Trong bữa cơm chiều, đột nhiên bà vợ nói giọng kẻ cả với ông chồng hơn bà gần chục tuổi:
- Tôi nghe người ta nói: “Ở với nhau chỉ vì nghĩ đến những cái tốt đẹp
ngày xưa, chứ cả như bây giờ, thì …!”
- Vâng, đúng vậy!
- Tôi nói là nói ông đấy!
- Tôi cũng hiểu là bà nói tôi
mà!
- Người đâu như cái thớt gỗ
nghiến, cứ trơ trơ ra!
- Thế bây giờ tôi phải làm thế
nào thì bà mới hài lòng?
- Người ta ở đời nên có liêm sỉ!
- Hóa ra là tôi không có liêm sỉ?
- Phải nghe người ta nói mà suy
ngẫm!
- Thế bà đã nghe ai nói, mà về
cứ sồn sồn lên thế?
- Bà Yến vợ cụ Tư già nói với
tôi khi đi tập thể dục ngoài sân đình đấy!
- Thế à, theo tôi biết lúc trẻ, bà Yến là một cô thuyết minh trong rạp
chiếu bóng trên phố Hàng Chiếu, còn cụ Tư là giám đốc rạp. Lúc đó cô Yến có dám
nói những lời xấc xược kiểu bề trên như thế với ông giám đốc không?
Bà nên hiểu người nói lời này là người tự cho mình đứng trên những người
khác, nhưng họ lại quên là không nhìn lại chính bản thân mình!
Ai cũng muốn leo lên cao tít ngọn cây, thì họ sẽ nhìn thấy những người đứng
dưới đều thấp bé cả!
Nhưng
họ không biết rằng khi họ coi mình cao hơn người khác, tức là họ đã tự mình tụt
xuống thấp hơn trước rồi đấy!
Hà Nội, 2020.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét