tháng 6 12, 2020

Đứa con bị nạo bỏ

Lâm với tôi học lớp Cầu đường Bách khoa Hà Nội từ những năm sáu mốt, giường trên, giường dưới, cùng buồng trong ký túc xá.  
Ở với nhau hơn bốn năm thì tính nết của nhau làm gì chẳng thuộc! Cậu ta cao gày, người Quảng Bình, là người còn giữ được tính cách trong nớ một cách “đặc sệt”. Ít nói, chịu khó và đặc biệt là rất căn cơ.
Còn nhớ cái hôm cậu ta được người nhà trong Quảng gửi ra cho bánh đường đen to gần bằng viên gạch, Lâm ở giường trên, ngồi úp mặt vào tường gặm mãi không được, đành giở ba-lô lấy ra con dao ăn i-nốc cũ, tì vào thành giường ấn ấn. Không may con dao lật ngang thế là tách một cái gãy làm đôi. Hôm sau Lâm tha thẩn ra phố Huế để tìm xem có chỗ nào hàn lại. Nhưng những năm sáu mươi thế kỷ trước, Hà Nôi chưa có chỗ nào hàn i-nốc, nên Lâm cứ như người mất hồn, mãi không nguôi “thương nhớ” con dao cũ bị gãy!
***
Ra trường, tôi về Viện Thiết Kế, còn Lâm về Tổng Cục Xây dựng Giao thông II trụ sở cả hai đều nằm trong 278 Hàng Bột. Còn nhớ đầu năm ấy, bọn chúng tôi đến năm, sáu thằng cùng ngành được cử đi công tác tận Quảng Ninh. Hôm về tới Hà Nội, Lâm cố níu chúng tôi vào nhà chơi vì hôm ấy mới là mùng tám tết Nguyên đán.
Bọn tôi ghé vào nhà Lâm một phần vì nể bạn, một phần cũng muốn xem cuộc sống của Lâm thế nào?  
***
Nhà Lâm ở phố lớn, cạnh đường Điện Biên Phủ, hai gian mặt tiền liền kề, gian nào cũng cao to, đẹp đẽ, đồ đạc trong nhà đều là những thứ đắt tiền, trong khi hầu hết anh em bọn tôi vẫn ở nhà tập thể cấp bốn của cơ quan!
Khi cậu ta giở các thứ bánh, mứt trong cái tủ lạnh thật to, thật đẹp ra mời bạn, thì hầu như các thứ đều quá “đát”(1). Chè thì mốc, mứt kẹo thì ỉu chảy, hôi xì không sao dùng được nữa!
Lâm phân trần:
- Nhà chỉ có hai vợ chồng, lại nhiều người đến cho chét, biếu xén không dùng kịp, làm gì chẳng hỏng!
Khi về bọn tôi thì thầm với nhau:
- Cùng học một lớp ra, lại đều làm việc ở các cơ quan Trung ương tại Hà Nội mà sao đời sống bọn mình chênh lệch nhau nhiều quá nhỉ?
Thật đúng Lâm thì “ăn không hết”, mà bọn mình thì “lần chẳng ra”!
- Cậu không biết, vợ thằng Lâm cũng “quê trong nớ” là “con gái rượu” một ông “cốp”(2) to nhất nhì trên Bộ Quốc phòng cơ mà!
- Thế à, hèn gì!
***
Kể cũng lạ, hai vợ chồng Lâm đều là cán bộ nhà nước. Hiện giờ vợ Lâm đã là Tiến sĩ Đại tá quân y. Đi nước ngoài như đi chợ, cả hai vợ chồng đều to khỏe, kinh tế quá “khủng” thế mà vì sao lại cứ “kế hoạch” mãi không chịu sinh con?
Mãi sau này hỏi mới rõ, vừa ra trường họ đã kết hôn và có thai ngay, lúc ấy vợ Lâm mới là Trung úy Bác sĩ. Đúng dịp này đơn vị cô ta có xuất đi nghiên cứu sinh tại Liên xô, thế là ông bố liền “xí phần” luôn cho con gái.
Hai vợ chồng bàn bạc, để lựa chọn: Một là đi nghiên cứu những mấy năm, thì phải nạo thai, bởi sang bên đấy làm thế nào vừa nuôi con nhỏ, vừa học được?
Hai là để đẻ xong, thì lỡ mất cơ hội đi nước ngoài...làm giàu!
Cuối cùng họ chọn cách thứ nhất, bởi họ nghĩ vợ chồng còn trẻ, sau khi ở nước ngoài về, lúc ấy kinh tế sung túc, có đẻ hàng tá con cũng được, việc gì phải “xoắn”!
Ngày ấy, ngành Y con chưa được tiến bộ lắm, nên không may cho vợ Lâm khi nạo bị rách mất màng tử cung, biến sản phụ thành vô sinh. 
Sau này khi đã rất giàu rồi, học hàm, học vị lại cao, chức vụ cũng rất cao họ không tiếc tiền sang các nước tiên tiến để chữa chạy, nhưng đều vô hiệu.
Và thật trớ trêu đến giờ của cải chất đống, cái ăn thừa mứa để mốc thếch không có người dùng, mấy căn nhà mặt đường đẹp đẽ, rộng rãi không có người ở.
Có người độc miệng nói:
- Ông trời không cho ai tất cả, quá ham vật chất thì bị “truất” mất xuất “con”!
Nhưng nghĩ đến cùng họ cũng chỉ là những kẻ đáng thương!
***
Hôm qua lúc đi khám họng trong bệnh viện, gặp Lâm thăm hỏi nhau dăm câu:
- Ông thế nào?
- Vẫn vậy!
-  Bà ấy sao rồi?
- Vẫn vậy!
- Về hưu đã lâu rồi mà ông bà vẫn không đón con nuôi à?
- Ừ, bà ấy không nhất trí!
- Không có con thì đón con nuôi, thiên hạ đầy người làm như vậy!
- Nhưng bọn mình không phải là thiên hạ!
- À, hiểu, hiểu rồi!
Lâm hỏi lại tôi:
- Thế còn vợ chồng ông bà thì thế nào?
- Vẫn vậy!
- Vẫn vậy là sao?
- Là hai con, bốn cháu, bảy chắt, quấy phá ầm ĩ suốt ngày, lúc nào cũng đinh tai nhức óc! Có cái gì ăn là phải chia xuất ra “không thì loạn tiền đình!”
- Sao lại phải chia xuất ra?
- Không chia ra thì chúng nó giành nhau ăn, choảng nhau đến chết à!
- Thì ra ở đời việc gì cũng có cái giá của nó!
- Chính xác! “Chuẩn không cần chỉnh”!


Hà Nội, 2020.
    (1) Đát: thời hạn => Date (tiếng Pháp)
    (2) Cốp: tiếng lóng chỉ cán bộ cấp cao.




Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét