Hạnh đi học về,
thì thấy trong bu cạnh đầu hè có một con vịt nhỏ, thằng Trọng thì thầm với chị
là bà nội và mẹ đi gặt ngoài đồng bắt được con vịt lạc.
Con vịt còn bé
lắm, mới chỉ như một nắm bông màu vàng nho nhỏ. Lại còn cái mỏ nữa, bé xíu kêu
chem chép đáng yêu quá chừng.
Hạnh hỏi mẹ:
- Mẹ ơi mẹ cho
con con vịt này nhé?
- Ừ, cho hai chị
em.
- Có mỗi một con
vị bé tí xíu mà mẹ cho hai chị em!
- Bà với mẹ bắt
được có một con, cho hai đứa chơi chung. Con không bằng lòng, hay mai mẹ mang
ra đồng thả nó đi nhé?
- Sao lại thả đi.
Ở ngoài đồng, nó đói ai cho nó ăn, ai cho nó uống?
- Sau mùa gặt người
ta xua cả đàn vịt ra ngoài đồng để nó kiếm hạt rơi, hạt vãi. Đói làm sao được?
- Thế nó bị lạc
đàn hả mẹ?
- Ừ.
***
Thế là ngày nào
hai đứa cũng vui hẳn lên, chúng chăm sóc con vịt thật chu đáo, lấy thóc cho ăn,
lấy nước cho uống. Được ít lâu, quen nhau rồi thì thả vịt ra sân, chị em ríu
rít, tung tăng chơi với chú vịt nhỏ như với một người bạn.
Đối với trẻ nhà
nghèo, thì một con vịt nhỏ vừa là đồ chơi, vừa như một người bạn thân thiết.
Chị bế vịt lên tay một lúc, lại đến em một lúc, chứ không ai được “đặc quyền”
bế lên lâu quá.
Đã nhiều lần
Hạnh hỏi đấy là con vịt cái hay vịt đực, nhưng cả bà và mẹ đều nói là
phải đợi nó lớn lên mới biết được.
- Thế vịt cái khác
vịt đực ở chỗ nào hở mẹ?
- Vịt cái nó kêu
“quác, quác”, còn vịt đực thì nó kêu “quạc, quạc”!
- Con cái kêu to
hay con đực kêu to hở mẹ?
- Con đực thì
tiếng nó khàn khàn, còn con cái thường kêu to hơn.
***
Hơn bốn tháng
sau thì con vịt đã lớn lắm rồi, và cả nhà ai cũng biết nó là con vịt cái. Hai
cái cánh đã xếp chéo nhau, người ta gọi là vịt chéo cánh. Hai chị em ao ước sẽ
nuôi cho nó đẻ ra vịt con, để rồi có cả một đàn vịt, như thế mới thật là thích.
Nhưng ông nội
thì bảo:
- Nó có đẻ cũng chỉ đẻ ra trứng, chứ không thành vịt con đâu cháu ạ.
- Sao lại thế hả
ông?
- Cháu ạ, trứng
phải có trống, mà lại phải đem ấp mới nở thành vịt con. Bao giờ lớn hơn, các
cháu sẽ biết.
Thế là những
ước ao của hai đứa trẻ lại chưa thành.
Bà nội đành an
ủi:
- Khi nào có tiền
bà đi chợ mua thêm mấy con nữa về cho các cháu nuôi.
***
Sáng qua cụ Bát
Vinh trong làng mới mất, cụ đã nhiều tuổi lắm rồi. Cụ Bát Vinh là bạn học thưở
nhỏ của ông nội. Ông nội học giỏi đỗ Cử nhân nhưng nhà nghèo đành về đi dạy học
nên gọi là cụ Đồ. Còn cụ Vinh nhà giàu chỉ đỗ Tú tài vớt, nhưng nhà giàu chạy
cho cái Bát phẩm, vì thế mới gọi là cụ Bát.
Nghĩa tử là
nghĩa tận, ông nội muốn sang viếng bạn mà nhà chẳng có gì để mang đi. Trẻ con thì vô tư, nhưng người lớn thì nghĩ
ngợi.
Sau một đêm trằn
trọc, mẹ bàn với Hạnh:
- Hay con cho lại
mẹ con vịt, để mẹ mang ra chợ bán, mua chút lễ vật cho ông nội sang viếng bạn.
- Không, không!
Hạnh giãy nảy lên.
Rồi hai mẹ con
ôm lấy nhau cùng khóc. Một lúc sau Hạnh gỡ tay mẹ ra nói trong nghẹn ngào:
- Nhưng mẹ không
được cho thằng Trọng biết cơ!
Mẹ ôm chặt lấy
đứa con gái bé bỏng, trong lòng trào lên một tình thương vô bờ bến.
Hà Nội, 2017.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét